Những người "nữ lái xe" Trường Sơn

Câu chuyện về những cô gái lái xe Trường Sơn như một huyền thoại trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, gợi cho mỗi chúng ta nhớ về một miền xa thẳm. Từ những năm 1968-1971, những cô gái chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi đã chọn hi sinh tuổi thanh xuân của chính mình, và cống hiến vì tình yêu đất nước và độc lập, tự do của dân tộc. Theo chia sẻ, "Vì lúc bấy giờ đang chiến tranh, nam giới thì ít mà hiếm lái xe, mà chúng tôi thì có sức khỏe nên đã tình nguyện, xung phong đi lái xe. Chúng tôi học trong 45 ngày, phụ lái khoảng chừng một tháng thì được nhận xe lái. Công việc thực sự rất vất vả, đối với nam thì đã khó, huống chi nữ giới...". Về sau, khi đã an toàn thì nhà thơ Phạm Tiến Duật đã tặng cho các cô một bài thơ: "Gửi em cô bộ đội lái xe"
Không thể tin là em đã qua
Nơi túi bom bay mù bụi đỏ
Đường gập ghềnh ngổn ngang cây đổ
Trời lô nhô thân gỗ cưa ngang.
Không thể tin là em đã sang
Nơi đất lạ trời xanh leo lẻo
Anh đón em qua tầm đạn réo
Tiếng tàu càng sốt ruột vo ve.
Em là cô bộ đội lái xe
Giặc đuổi bắn bốn bề lửa cháy
Cái buồng lái là buồng con gái
Vẫn cành hoa mềm mại cài ngang.
Em đã qua và em đã sang
Đẹp lắm đấy những ngày đánh Mỹ
Đất nước mình nhiều điều giản dị
Ai chưa tin rồi sẽ tin thôi.

Là nam giới đảm đương nhiệm vụ lái xe trên đường Trường Sơn, dưới làn mưa bom bão đạn của quân thù mà chỉ được đi vào ban đêm, không được bật đèn đã vất vả thì với phụ nữ càng khó khăn hơn gấp bội phần. Vậy mà, trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Đại đội Nữ lái xe Trường Sơn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, giờ đây, đất nước đã thống nhất, Đại đội này người còn, người mất nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và hoài bão mãi để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời mỗi người.
-Sưu tầm-



