Những người ở lại
Những người ở lại
Mỗi năm, vào một ngày nhất định, người làng lại tụ họp tại nhà văn hóa.
Không phải lễ lớn, chỉ là một buổi gặp mặt.
Những người đã từng đi qua chiến tranh, những gia đình có người thân đã hy sinh, cùng nhau ngồi lại.
Họ kể chuyện, nhắc tên nhau, hỏi thăm con cháu.
Không khí không buồn, cũng không quá vui. Chỉ là sự lặng lẽ, ấm áp.
Ông Luyện, ông Phúc, ông Tâm… mỗi người một câu chuyện, nhưng khi ngồi cạnh nhau, dường như mọi ký ức đều nối lại thành một mạch.
Một người trẻ hỏi:
“Các bác có muốn quên đi những năm tháng đó không?”
Ông Luyện trả lời:
“Không. Vì nhờ nó mà có hôm nay.”
Buổi gặp kết thúc khi trời đã tối.
Mọi người ra về, con đường làng yên tĩnh.
Nhưng những câu chuyện “hoa lửa” vẫn còn đó — không phải để nhắc về mất mát, mà để giữ lại những giá trị đã làm nên một thời.



