Khác

Những người ở lại

Những người ở lại

Phú Thọ21/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi phải rút lui khi đạn đã cạn gần hết. Nhưng Bình bị thương ở chân, không thể chạy nhanh.

“Các cậu đi trước đi,” Bình nói, cố cười.

Tôi biết nếu bỏ lại, cậu ấy khó mà sống sót. Nhưng nếu ở lại quá lâu, cả tiểu đội sẽ bị bao vây.

Tôi và một người nữa quyết định dìu Bình. Đạn ghim xuống đất tóe lửa quanh chân. Mỗi bước đi như kéo cả tảng đá.

Có lúc tôi nghĩ mình sẽ gục xuống cùng Bình. Nhưng rồi, giữa tiếng súng dày đặc, tôi nghe tiếng chi viện từ phía sau — đơn vị bạn đã tới.

Chúng tôi lao qua được lằn ranh ấy.

Tối hôm đó, khi Bình được chuyển về tuyến sau, tôi mới nhận ra hai tay mình run đến mức không cầm nổi bi đông nước. Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ phải nhìn đồng đội ngã xuống mà không thể làm gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn