Cựu chiến binh

NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI TRONG RỪNG (1)

Chiến tranh không chỉ có chiến thắng, mà còn có những khoảng lặng đau đáu. Trong ký ức của bác Trương Xuân Nuôi, hình ảnh đồng đội ngã xuống chưa bao giờ phai nhạt. Đó là những người đã ở lại để đất nước đi tới ngày hòa bình.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến tranh, bác Trương Xuân Nuôi thường nói chậm lại. Bác bảo, có những điều không thể kể nhanh, bởi càng kể càng thấy lòng nặng trĩu. Trong suốt những năm chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, điều ám ảnh bác nhất không phải tiếng bom rơi, mà là những lần tiễn đồng đội không kịp nói lời từ biệt.

Bác khi ấy là binh nhất, chiến sĩ bộ binh thuộc Trung đoàn 215, Sư đoàn Bộ binh số 3. Đơn vị thường xuyên hành quân trong rừng rậm, vừa chiến đấu vừa giữ địa bàn.

“Đi với nhau cả tháng trời, ăn chung nắm cơm, ngủ chung hầm, coi nhau như anh em ruột.” – bác kể.

Một lần, trong lúc đơn vị di chuyển qua khu rừng le để tránh hỏa lực địch, một tổ đi trước vướng phải mìn. Tiếng nổ xé toạc không gian, cả đội hình dừng sững lại. Khi khói tan, một đồng đội trẻ tuổi đã nằm yên dưới tán rừng.

“Cậu ấy mới nhập ngũ chưa lâu, tối hôm trước còn khoe sắp được viết thư về nhà.”

Không có thời gian khóc. Đơn vị buộc phải nhanh chóng chôn cất đồng đội ngay tại rừng, chỉ kịp cắm một cành cây làm dấu. Bác cùng anh em đứng nghiêm, lặng lẽ giơ tay chào.

“Chúng tôi hứa với nhau, nếu còn sống trở về, sẽ nhớ để thắp cho bạn một nén nhang.

Có những trận đánh, sau khi làm chủ trận địa, quân số đơn vị không còn đủ như ban đầu. Những khoảng trống trong đội hình khiến ai cũng lặng đi. Buổi tối, khi điểm danh, có những cái tên không còn ai đáp lại.

“Nghe chỉ huy gọi mà không có tiếng ‘có’ vang lên, tim như thắt lại.”

Bác kể rằng, mỗi lần mất đồng đội, điều đau nhất là không biết tin báo về gia đình sẽ ra sao. Những người mẹ, người vợ nơi quê nhà có lẽ chưa từng biết con mình đã nằm lại ở khu rừng nào, con suối nào.

“Chúng tôi sống tiếp cũng là sống thay phần của anh em đã ngã xuống.”

Ngày đất nước thống nhất, niềm vui trọn vẹn vẫn xen lẫn nỗi buồn. Bác Trương Xuân Nuôi trở về quê hương, nhưng trong hành trang ký ức của bác luôn có bóng dáng những người đồng đội không trở về. Với bác, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính vô danh – những người mãi mãi ở lại tuổi hai mươi giữa rừng sâu, để đất nước có ngày yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn