Cựu chiến binh

Những người ở lại trong tim

Có những người đã đi xa… nhưng chưa bao giờ rời khỏi cuộc đời tôi.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người đã đi xa… nhưng chưa bao giờ rời khỏi cuộc đời tôi. Tôi là một người lính trở về sau chiến tranh. Nhiều người nói tôi may mắn. Nhưng trong lòng tôi luôn hiểu, mình chỉ là người còn sống… để nhớ thay cho những người đã không còn. Ngày ấy, chúng tôi cùng nhau lên đường. Những chàng trai tuổi hai mươi, mang theo bao ước mơ giản dị. Có người mơ làm thầy giáo, có người muốn trở về cày ruộng, có người chỉ mong được sống một cuộc đời bình yên. Chúng tôi gọi nhau là đồng đội. Nhưng thực ra, còn hơn cả anh em. Trong đơn vị tôi có Tuấn – cậu bạn hay cười nhất. Dù hoàn cảnh nào, Tuấn cũng tìm được cách làm mọi người vui lên. Có lần giữa đêm hành quân mệt mỏi, Tuấn vẫn còn trêu:
“Sau này hòa bình, tao sẽ kể lại hết cho con cháu nghe, tụi nó không tin đâu!” Chúng tôi cười theo, quên cả mệt. Nhưng chiến tranh không phải là câu chuyện để kể bằng tiếng cười. Một trận đánh diễn ra ác liệt. Khói lửa mù mịt, tiếng súng vang dội. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi gọi tên từng người. “Tuấn ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi đi tìm. Và rồi… tôi hiểu. Tôi ngồi lặng bên cạnh, nắm chặt tay Tuấn. Lần đầu tiên, tôi thấy người bạn hay cười ấy im lặng đến vậy. Từ hôm đó, trong đơn vị thiếu đi một tiếng cười. Nhưng không chỉ có Tuấn. Còn nhiều người khác nữa. Những người đã cùng tôi đi qua những ngày gian khó, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô… rồi lần lượt ở lại nơi chiến trường. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Cuộc sống dần bình yên. Tôi có gia đình, có con cháu. Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi mọi thứ yên tĩnh, tôi lại nhớ đến họ. Không phải bằng nỗi đau… mà bằng một sự hiện diện rất rõ ràng. Như thể họ vẫn đang ở đâu đó, vẫn đi cùng tôi trên mỗi chặng đường. Có lần, cháu tôi hỏi:
“Ông ơi, ông có buồn không khi nhớ về bạn mình?” Tôi xoa đầu cháu, mỉm cười:
“Không… ông không buồn. Vì họ chưa bao giờ rời xa ông cả.” Với tôi, những người đồng đội ấy không mất đi. Họ chỉ chuyển từ cuộc sống này… sang một nơi khác – nơi họ sống trong ký ức, trong trái tim của những người còn lại. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc về mất mát,
mà để nói rằng: có những con người… dù không còn trên cuộc đời này,
nhưng sẽ mãi mãi ở lại trong tim chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn