Thân nhân liệt sĩ, người có công

Những Người Ở Lại Với Thời Gian

Ông Nguyễn Thế Bảo là cựu chiến binh thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống tại các trường học. Ông kể về khoảnh khắc nhận ra điều quý giá nhất mà thế hệ mình để lại cho mai sau.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Phi Đa (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng tháng Bảy, ông Nguyễn Thế Bảo được mời đến một trường trung học để nói chuyện về chiến tranh cho học sinh.

Kết thúc buổi giao lưu, một nữ sinh đứng lên hỏi:

“Ông ơi… sau tất cả mất mát ấy, điều gì là đáng giá nhất mà thế hệ ông nhận được?”

Cả hội trường im lặng.

Người cựu binh tóc bạc nhìn rất lâu ra sân trường — nơi những đứa trẻ đang cười đùa dưới nắng.

Ông chậm rãi đáp:

“Là được thấy các cháu lớn lên trong hòa bình.”

Ông kể rằng ngày còn trẻ, ông và đồng đội từng mơ về một tương lai rất giản dị:

Không còn tiếng bom.
Trẻ con được đến trường.
Người dân được ngủ yên qua đêm.
Những người mẹ không còn khóc vì mất con.

Ông nói:

“Điều quý nhất mà chúng tôi nhận được không phải huân chương…
mà là ngày hôm nay của các cháu.”

Rồi ông lấy từ túi áo ra một tấm ảnh cũ đã bạc màu — ảnh chụp đơn vị năm xưa.

Ông chỉ vào từng khuôn mặt trẻ măng trong ảnh:

“Mỗi người ở đây đều từng mơ về tương lai.
Nhưng không phải ai cũng kịp bước tới tương lai ấy.”

Giọng ông nghẹn lại:

“Các bạn của tôi nằm lại để thời gian tiếp tục đi về phía các cháu.”

Hôm ấy, cả hội trường đứng dậy vỗ tay trong im lặng.

Nhiều học sinh đã khóc.

Ông Bảo bước xuống bục, ôm tấm ảnh cũ vào ngực và mỉm cười:

“Thời hoa lửa qua rồi…
nhưng những người nằm lại trong thời hoa lửa
vẫn đang sống trong từng ngày bình yên của đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn