NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG KHUẤT PHỤC
Nhắc đến Bình Dương trong những năm chiến tranh, người ta không thể không nhắc đến những người phụ nữ.
Họ là những bà mẹ, người chị, những cô gái tuổi đôi mươi. Có người cầm súng, có người làm giao liên, có người đấu tranh chính trị, có người âm thầm nuôi giấu cán bộ trong căn nhà nhỏ.
Một trong những biểu tượng ấy là Anh hùng Trần Thị Cúc.
Bước vào cách mạng từ năm 15 tuổi, bà trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Từ một nữ du kích, bà trở thành người chỉ huy nhiều trận đánh.
Bà từng trực tiếp trinh sát, đặt mìn và chỉ huy đội nữ du kích “tóc dài”. Trong trận Vũ Minh I, bà cải trang thành người đi xin bánh, dụ xe tăng địch tiến vào khu vực đã đặt mìn.
Hai xe bọc thép bị phá hủy.
Có lần, quân địch bắt được bà. Chúng đánh đập, chĩa súng vào đầu nhưng bà vẫn không khuất phục. Bà biết phía sau mình còn thương binh và đồng đội đang cần được bảo vệ.
Bà kể rằng khi ấy, điều bà nghĩ đến không phải là bản thân mà là những người phía sau.
Tinh thần ấy cũng hiện diện ở rất nhiều phụ nữ Bình Dương.
Có những người mẹ bị giết khi đang cấy lúa. Có những người chị bị bắt, tra tấn nhưng vẫn bảo vệ cơ sở cách mạng. Có những gia đình nhường nhà để cán bộ trú ẩn.
Họ không phải những nhân vật xa lạ trong lịch sử.
Họ chính là những người dân bình thường.
Nhưng chính sự bình thường ấy lại làm nên điều phi thường.
Ngày nay, Bình Dương đã thay đổi. Những người phụ nữ năm xưa đã trở thành những người mẹ, người bà. Nhưng phẩm chất kiên cường vẫn được truyền lại cho các thế hệ sau.
Bình Dương vì thế không chỉ là vùng đất của những trận đánh.
Đó còn là vùng đất của những người phụ nữ đã lấy lòng yêu nước làm sức mạnh để vượt qua chiến tranh.



