Những người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh
Mùa hè năm 2026, khi những chùm hoa phượng bắt đầu thắp lửa trên những con đường của xã Nhân Hòa, tôi – một đoàn viên trẻ – may mắn được tham gia hành trình "Lắng nghe người đi trước kể chuyện". Trong chuyến đi ấy, tôi đã được gặp bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử trên chiến trường Quảng Trị năm xưa. Câu chuyện của bác không chỉ là một mảnh ký ức cá nhân, mà là cả một "thời hoa lửa" rực rỡ của cả một thế hệ.
Bác Hùng kể cho tôi nghe về những ngày cuối năm 1972, khi bầu trời Quảng Trị không lúc nào ngớt tiếng bom. Lúc đó, bác cũng chỉ mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà lẽ ra đang mài đũng quần trên ghế nhà trường như chúng tôi bây giờ. Nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác gác lại bút nghiên, khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện lên đường ra trận.
Bác nhớ nhất là những đêm hành quân dưới làn mưa bom bão đạn. Bác bảo: "Lúc ấy, cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ có tình đồng chí là nặng sâu như núi". Bác kể về người đồng đội thân thiết nhất tên là Thành. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ Thành cổ, khi bom đạn cày nát từng tấc đất, Thành đã hy sinh ngay trước mắt bác khi đang cố gắng băng bó cho một thương binh khác. Trước khi nhắm mắt, Thành chỉ kịp đưa cho bác một chiếc khăn tay thêu hình đóa hoa hồng đã bạc màu và thầm thì: "Nếu anh về được, gửi giúp em cho mẹ ở quê nhà".
Câu chuyện của bác Hùng đột ngột dừng lại bởi tiếng nấc nghẹn. Đôi bàn tay chai sạn vì sương gió của bác run run chạm vào những vết sẹo trên cánh tay – chứng tích của một thời oanh liệt. Tôi ngồi đối diện, lặng người đi. Hóa ra, đằng sau sự bình yên mà tôi đang hưởng thụ hôm nay là máu xương, là tuổi xuân của những người như bác Hùng, bác Thành. Họ đã đi vào cuộc chiến với tâm thế của những người "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", không một chút đắn đo, tính toán.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng "ngọn lửa" của thời đại ấy vẫn đang cháy âm ỉ trong lòng những nhân chứng lịch sử. Với thế hệ trẻ chúng tôi, "thời hoa lửa" không chỉ là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là nụ cười của người lính trẻ trước giờ xung phong, là tình mẫu tử thiêng liêng của người mẹ nơi hậu phương, và là ý chí sắt đá của cả một dân tộc.
Thông qua cuộc vận động này, tôi nhận ra rằng việc tìm hiểu lịch sử không phải là nhìn về quá khứ một cách thụ động, mà là để tìm thấy điểm tựa cho tương lai. Mỗi câu chuyện chúng tôi thu thập được là một bài học vô giá về lòng yêu nước, về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh quốc gia.
Gấp cuốn sổ ghi chép lại, tôi tự hứa với lòng mình sẽ nỗ lực học tập và rèn luyện, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước. Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là hành trang quý báu, nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ của hôm qua, vì vậy hãy sống một thanh xuân thật ý nghĩa và rực rỡ nhất.



