Mẹ Việt Nam Anh hùng

Những người sinh viên trẻ Hà Nội

Phú Thọ14/04/2026Đoàn xã Quyết Thắng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng lịch sử - Những người sinh viên trẻ Hà Nội đại diện cho biểu tượng bất diệt của người trẻ Việt Nam

Đã một thời những người lính trẻ Hà Nội xếp bút nghiêng lên đường ra trận với tâm niệm”Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình. Những tuổi 20 làm sao mà không tiếc nhưng ai cũng tiếc tuổi 20 thì làm chi còn tổ quốc.” .Nhà báo Phùng Huy Thịnh,cựu chiến binh người Gia Lâm Hà Nội,54 năm trước rời giảng đường văn khoa đại học Tổng hợp. Ông cùng bạn bè cùng trang lứa, những chàng trai sinh viên trẻ Hà Nội, trẻ trung đầy hoài bão lên đường chiến đấu và đích đến của họ là thành cổ Quảng Trị.Thế hệ sinh viên Hà Nội xếp bút nghiên lên đường cầm súng, học người xưa đi cứu non sông đã bước vào cuộc chiến khốc liệt nhất nơi thành cổ Quảng Trị.Những năm 70, 71 72 của thế kỷ trước đấy là gần một vạn sinh viên đều viết đơn tình nguyện xin ra mặt trận tăng cường lực lượng cho các mặt trận phía Nam.Gần một vạn sinh viên của 30 của 33 trường đại học và cao đẳng toàn miền Bắc những năm ấy lên đường theo tiếng gọi của tổ quốc,ra trận với tinh thần của những người chiến sĩ Hà Nội. Nhà báo Phùng Duy Thình từng chia sẻ”Các vị hình dung tôi ở đơn vị pháo binh cối 120, cái nòng nặng 120 cân, cái đế nặng 110 cân, cái chân nặng 80 cân.Bốn anh khinh cái nòng, bốn anh khinh cái đế, hai anh khinh cái chân. Và các vị hình dung thanh niên Hà Nội học năm thứ nhất, năm thứ hai đại học khinh vác như thế. Vượt Trường Sơn từ Hà Tĩnh vào đến tận Quảng Trị ra anh nào vai cũng chầy chật chầy máu. Nhiều anh vừa đi vừa khóc nhưng nghiến răng lại vì đó là người Hà Nội.”

Trong cuốn nhật ký mãi mãi tuổi 20, chàng sinh viên đại học Tổng hợp Nguyễn Văn Thạc đã ghi lại ngày lịch sử ngày mùng 6 tháng năm 1971 rằng “3000 sinh viên thủ đô xuất quân trong ngày Hà Nội mưa trắng trời cùng bạn bè đứng dưới sân trường, bài quốc ca từng đã nghe bao lần, lá cờ tổ quốc quá đỗi thân thuộc nhưng chỉ khi ấy ta mới cảm nhận rõ rệt và thấm thía nhất đó là máu của chính mình,nhớ về những mất mát hy sinh.”

Đến năm 1974,ông Thịnh trở thành phóng viên Mặt trận, chứng kiến sự lớn mạnh của quân đội ta cho đến chiến dịch 1975 đánh giải phóng Huế và Đà Nẵng.Đi tiên phong với lữ đoàn 203 đánh dọc đường một vào đến Khánh Hoà, xe tăng, pháo binh, pháo phòng không và bộ binh ầm ầm tiến vào giải phóng Phan Giang,và sau đó tiến vào giải phóng Sài Gòn.

Mất mát có, hy sinh có, chúng ta phải chịu ơn những người đã ngã xuống vì đất nước này 50 năm trước cho đến sau này nữa.Các anh không bao giờ chết, các anh sống mãi trong lòng chúng ta đất nước, nhân dân và đồng đội của các anh.

“Sống hoài bão sông pha

Chết kiên cường rực rỡ”

Đó chính là lý tưởng của những người lính sinh viên thủ đô. Họ có mặt trên mọi trận tuyến từ thành cổ Quảng Trị đến chiến trường Đông Nam Bộ tham gia giải phóng Buô Ma Thuột và có mặt ở Sài Gòn trong ngày toàn thắng. Nhưng thưa quý vị, không phải ai cũng may mắn đi đến hết cuộc chiến để đến với ngày thống nhất.Nhiều người mãi mãi đã ở lại với tuổi 20 đầy hoài bão nơi một vạt rừng giả trên đỉnh núi xa xăm hay dưới đáy của một dòng sông một ngày đỏ máu.

Đối với thế hệ trẻ ngày nay,hình ảnh những chàng lính sinh viên chỉ mới mười tám đôi mươi đã tay cầm súng xông pha nơi chiến trường tàn khốc là hình ảnh vĩ đại tượng trưng cho sức trẻ mãnh liệt sẵn sàng cống hiến vì tổ quốc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn