Những người sống mãi với dấu tích chiến tranh
Gần trưa, những cánh cửa trong khu nhà điều dưỡng đã khép lại, chúng tôi đi sâu vào khu nhà A3, cả dãy chỉ có phòng 8 mở cửa.
Dấu tích của một thời 'vàng son'
Gần trưa, những cánh cửa trong khu nhà điều dưỡng đã khép lại, chúng tôi đi sâu vào khu nhà A3, cả dãy chỉ có phòng 8 mở cửa.
Bác Soa - người lính già với mảnh đạn còn ghim trong đầu, đang nằm trên giường, cười hiền từ, còn vợ bác - bà Nguyễn Thị Kiên - niềm nở ra chào đón chúng tôi. Người lính già với mái tóc bạc dần, khuôn mặt nghiêm nghị toát lên sự cứng cỏi và hiên ngang.
Gắn bó với trung tâm gần nửa đời người, bác từng là bộ đội quân khu 9, chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Những ngày tuổi trẻ nơi chiến trường, bác đã gửi lại một phần cơ thể và mang về mảnh đạn như một ký ức đau đớn của chiến tranh nhưng cũng đầy tự hào.

Chúng tôi đến thăm bác vào những ngày giữa tháng 12, không khí lạnh làm những cơn đau trở nên nhức nhối và mệt mỏi hơn. “Các bác ở đây thương tật nặng lắm, từ 91 - 100% nên sinh hoạt đa số toàn trên xe ba bánh hoặc chỉ nằm trên giường." Bác Soa vừa kể vừa dùng bàn tay trái xoa nhẹ cánh tay phải bị liệt của mình. Vì bị liệt cột sống, bác phải nằm đệm để tránh bị loét.
"Cuộc sống càng vất vả khi bác ngày có tuổi hơn. Bây giờ xuống xe phải có người cho xuống, kể cả lên giường không có người giúp thì cũng không lên được, chân cứng, mất hết cảm giác," bác Soa nói giọng trầm buồn.

Cuộc sống hàng ngày của bác Soa phụ thuộc hàng toàn vào vợ. Những hôm bác Kiên đi vắng, thì nhờ thêm các hộ lý ở đây chăm sóc.
Bác Nguyễn Thị Kiên kể, hai bác lấy nhau từ lúc bác Soa về trung tâm năm 1982. Nhà bác ở gần Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành. Hồi ấy, bác hay qua trung tâm, gặp các bác các chú chuyện trò, rồi yêu và lấy bác Soa.
Bác Kiên vừa kể chuyện vừa luôn chân luôn tay chuẩn bị bữa trưa. “Bác Soa về đây hơn 46 năm, làm bạn với bác được 42 năm rồi, vợ chồng sinh hoạt hết ở đây vì bác trai yếu, trừ các công việc không thể bỏ được như giỗ Tết, bác đạp xe về nhà rồi quay lại chăm ông. Đây là ngôi nhà thứ hai của mình rồi."
Chúng tôi nghe, lại càng khâm phục sự nhẫn nại đồng hành của bác đối với bác trai hơn nửa đời người. Bác bảo, đã lấy nhau là phải đồng cam cộng khổ, phải có trách nhiệm, yêu nhau thì ở bên nhau, thương nhau thôi.
Người thương binh già Nguyễn Văn Soa tuy không ngồi dậy được, nằm liệt trên giường để kể chuyện cho chúng tôi, nhưng bác lúc nào cũng cố ngẩng đầu lên lịch sự tiếp chuyện. Bác Soa cảm kích trước sự quan tâm của nhà nước, đoàn thể quan tâm đã tạo điều kiện cho bác và gia đình được ở trong một căn phòng hai gian tại Trung tâm và hưởng sự chăm sóc tận tình.



