NHỮNG NGƯỜI THẦY GIÁO MANG QUÂN HÀM XANH
NHỮNG NGƯỜI THẦY GIÁO MANG QUÂN HÀM XANH
Trên những đỉnh núi cao mờ sương hay những bản làng xa xôi dọc biên giới, có những người lính không chỉ cầm súng mà còn cầm phấn. Đó là những thầy giáo mang quân hàm xanh, những người đã đem cái chữ đến cho trẻ em vùng cao giữa thời chiến loạn. Lớp học thường là một góc lán trại tạm bợ hoặc dưới tán cây rừng, nơi tiếng đánh vần hòa cùng tiếng gió ngàn. Các anh không chỉ dạy chữ mà còn dạy cho các em lòng yêu nước, ý thức bảo vệ biên cương của Tổ quốc ngay từ khi còn nhỏ. Nhiều thầy giáo trẻ đã hy sinh trong những đợt tập kích bất ngờ của phái thám báo hay do bệnh tật, đói khát nơi rừng thiêng nước độc. Sự hiện diện của các anh đã giúp thắt chặt tình đoàn kết quân dân, biến mỗi bản làng thành một pháo đài thép chống giặc. Những trang giáo án viết vội trên giấy thô dưới ánh đèn dầu đã thắp sáng ước mơ cho biết bao thế hệ trẻ thơ vùng biên giới. Khi hòa bình lập lại, nhiều học trò của các anh đã trưởng thành, trở thành những cán bộ nòng cốt xây dựng quê hương. Thời hoa lửa của những người thầy giáo chiến sĩ là một nốt nhạc trầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong bản anh hùng ca dân tộc. Họ đã gieo những hạt mầm tri thức và hy vọng trên những vùng đất cằn cỗi nhất của cuộc chiến.



