Những "Người Tìm Nước" Trên Đỉnh Đồi Khô Khát
Ở Trường Sơn, có những mùa khô khắc nghiệt đến mức lá rừng cháy sém, suối cạn trơ đá. Nhiệm vụ của tổ "tìm nước" chúng tôi là phải đi sâu vào các khe núi hiểm trở để mang nước về cho đơn vị và các xe vận tải đang quá tải nhiệt. Mỗi người đeo 4-5 chiếc bi đông và hai chiếc xô nhôm, lội bộ hàng chục cây số đường rừng.
Tôi nhớ có lần phát hiện ra một mạch nước ngầm nhỏ xíu chảy ra từ kẽ đá sâu trong hang. Chúng tôi phải dùng những chiếc thìa nhôm nhỏ, kiên nhẫn múc từng chút nước một đổ vào bi đông. Để có được 10 lít nước, chúng tôi phải ngồi im trong hang tối suốt 5 tiếng đồng hồ. Nước quý đến mức khi gùi về, bị vấp ngã trầy cả đầu gối nhưng tay vẫn phải giơ cao xô nước để không bị đổ một giọt nào.
Có những chị em đã hy sinh trên đường đi tìm nước do trúng mìn hoặc phục kích. Giọt nước Trường Sơn năm ấy không chỉ có vị ngọt của rừng mà còn có vị mặn của mồ hôi và máu. Khi đưa nước cho các anh lái xe vượt trọng điểm, nhìn các anh uống một ngụm rồi lại nhường cho đồng đội, chúng tôi thấy mọi mệt nhọc như tan biến. Nước chính là sự sống, và chúng tôi là những người đi giữ lấy sự sống đó giữa lòng chảo lửa.



