NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ TUYẾN LỬA
Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, họ mang theo lời hẹn ngày thống nhất sẽ trở về. Hơn nửa thế kỷ sau, những người lính năm ấy lại ngồi bên nhau, kể về một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc và về hành trình trở lại xây dựng quê hương Quảng Bình cũ.
Ngày trở về Trong buổi họp mặt truyền thống của Hội Cựu chiến binh, điều dễ nhận thấy nhất không phải là những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo, mà là những cái ôm thật chặt sau nhiều tháng, nhiều năm mới gặp lại. Có người chống gậy bước vào hội trường, lập tức được đồng đội đỡ lấy. Có người tóc đã bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn sang sảng như ngày còn trong quân ngũ. Câu chuyện luôn bắt đầu bằng một câu hỏi quen thuộc: “Dạo này sức khỏe thế nào, đồng chí?” Rồi từ đó, ký ức lại ùa về. Họ nhớ những đêm hành quân xuyên rừng, những ngày thiếu gạo, thiếu nước, những lần cùng nhau vượt qua lằn ranh sinh tử. Điều đặc biệt là chẳng ai kể mình đã lập được chiến công gì. Điều họ nhắc nhiều nhất vẫn là đồng đội. Có người mang theo cuốn sổ nhỏ ghi tên những người đã hy sinh trong đơn vị. Mỗi lần gặp mặt, cuốn sổ ấy lại được mở ra. Mỗi cái tên được đọc lên là một khoảng lặng trong căn phòng. Sau ngày đất nước thống nhất, họ trở về Quảng Bình cũ với hai bàn tay trắng. Người khai hoang trồng rừng, người đóng tàu đánh cá, người trở thành cán bộ xã, giáo viên hay công nhân. Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng chưa ai từng than phiền. Một bác cựu chiến binh cười hiền: “Hồi chiến tranh còn vượt qua được, thì hòa bình có khó mấy cũng phải cố làm cho quê hương giàu đẹp hơn.” Có lẽ vì suy nghĩ ấy mà nhiều hội viên cựu chiến binh đến nay vẫn là những người đi đầu trong các phong trào của địa phương. Họ vận động xây dựng nông thôn mới, giúp đỡ gia đình chính sách, trao học bổng cho học sinh nghèo và thường xuyên kể chuyện truyền thống cho đoàn viên, thanh niên. Đối với họ, được cống hiến sau chiến tranh cũng là một cách tiếp tục thực hiện lời thề của người lính.
Buổi gặp mặt khép lại bằng bài hát “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Những giọng hát không còn khỏe như xưa, nhưng ai cũng hát bằng cả trái tim. Trước khi chia tay, một bác cựu chiến binh nhìn những người đồng đội tóc bạc rồi chậm rãi nói: “Chúng ta may mắn được trở về. Vì thế, còn sống ngày nào thì còn phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.” Lời nói ấy khiến cả hội trường lặng đi. Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, những người lính trở về từ tuyến lửa vẫn tiếp tục viết nên một câu chuyện đẹp – câu chuyện về lòng trung thành với Tổ quốc, tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương Quảng Bình cũ.



