Những Người Vá Đường Trong Mưa Bom – Hành Trình Giữ Mạch Máu Giao Thông
(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử về lực lượng thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm cho những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và thuốc men tiếp tục tiến về miền Nam, có một lực lượng luôn âm thầm làm việc giữa mưa bom bão đạn – đó là những người vá đường. Họ là thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và bộ đội công binh ngày đêm bám trụ trên các tuyến giao thông huyết mạch để giữ cho con đường không bị gián đoạn.
Những năm chiến tranh ác liệt, các tuyến đường vận tải thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay Mỹ. Bom đạn liên tục cày xới mặt đường, tạo thành những hố sâu lớn khiến xe cộ không thể di chuyển. Có nơi vừa sửa xong thì bom lại tiếp tục trút xuống. Thế nhưng, ngay sau mỗi trận đánh phá, lực lượng vá đường lại nhanh chóng xuất hiện để khôi phục tuyến đường trong thời gian ngắn nhất.
Nhiều người tham gia công việc ấy khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những cô gái mới mười tám, đôi mươi đã rời quê hương lên tuyến lửa Trường Sơn. Ban ngày họ san đất, lấp hố bom, khiêng đá và sửa cầu. Ban đêm lại tiếp tục làm việc dưới ánh đèn dầu mờ nhạt hoặc ánh trăng giữa rừng sâu.
Công việc vá đường vô cùng nguy hiểm. Những người làm nhiệm vụ thường phải tranh thủ thời gian giữa các đợt ném bom để sửa chữa. Có khi tiếng máy bay còn chưa dứt, mọi người đã lao ra mặt đường để làm việc. Họ hiểu rằng chỉ cần chậm trễ, các đoàn xe vận tải sẽ bị ùn lại và việc tiếp tế cho chiến trường sẽ gặp khó khăn.
Trong ký ức của nhiều cựu thanh niên xung phong, điều đáng sợ nhất không phải là thiếu thốn hay mệt mỏi mà là những trận bom bất ngờ giữa lúc đang làm nhiệm vụ. Có những người vừa trò chuyện cùng đồng đội cách đó ít phút thì sau tiếng nổ lớn đã mãi mãi không trở về.
Tuy vậy, tinh thần của những người vá đường chưa bao giờ bị khuất phục. Sau mỗi trận bom, nếu một đoạn đường bị phá hỏng thì cả đơn vị lại cùng nhau sửa chữa. Người xúc đất, người khiêng đá, người chặt cây làm cầu tạm. Ai cũng làm việc thật nhanh để kịp cho đoàn xe tiếp tục hành quân trong đêm.
Có những cung đường được gọi là “tọa độ lửa” vì hứng chịu hàng trăm trận bom mỗi ngày. Thế nhưng, chính tại những nơi nguy hiểm nhất ấy, ý chí của con người Việt Nam lại càng mạnh mẽ hơn. Nhiều đơn vị thanh niên xung phong còn lập khẩu hiệu quyết tâm như: “Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc” để động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Giữa chiến tranh gian khổ, tình đồng đội trở thành nguồn động lực lớn lao. Khi có người bị thương, đồng đội lập tức đưa vào nơi trú ẩn và thay nhau chăm sóc. Những bữa cơm vội bên đường, những ca nước chia nhau hay những lời động viên giản dị đã giúp mọi người thêm gắn bó giữa bom đạn khốc liệt.
Không ít người đã hy sinh ngay trên những con đường mình từng sửa chữa. Họ nằm lại nơi rừng núi Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh ấy góp phần giữ vững mạch máu giao thông, bảo đảm cho hàng ngàn chuyến xe vận tải tiếp tục tiến vào chiến trường miền Nam.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu thanh niên xung phong trở về cuộc sống đời thường với những vết thương còn in dấu chiến tranh. Dù vậy, họ luôn tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc.
Ngày nay, những tuyến đường năm xưa đã trở nên rộng mở và yên bình hơn. Nhưng khi nhắc đến Trường Sơn huyền thoại, người ta vẫn nhớ đến hình ảnh những con người lặng lẽ vá đường giữa mưa bom bão đạn. Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng chính sự kiên cường của họ đã góp phần làm nên sức mạnh cho cả dân tộc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Câu chuyện về những người vá đường trong mưa bom là minh chứng cho tinh thần bất khuất, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh. Đó mãi mãi là một phần thiêng liêng trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam.


