Bài viết

NHỮNG NGƯỜI VẬN CHUYỂN THƯƠNG BINH QUA TRƯỜNG SƠN: HÀNH TRÌNH GIÀNH LẠI SỰ SỐNG GIỮA TỌA ĐỘ LỬA

Khoa Giáo dục Tiểu học

Quảng Trị22/08/2026xã Vĩnh Am (xã Vĩnh Am)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NGƯỜI VẬN CHUYỂN THƯƠNG BINH QUA TRƯỜNG SƠN: HÀNH TRÌNH GIÀNH LẠI SỰ SỐNG GIỮA TỌA ĐỘ LỬA

Trường Sơn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ không chỉ là tuyến đại lộ một chiều cuồn cuộn đưa hàng vạn quân, hàng triệu tấn vũ khí vào chiến trường miền Nam. Nơi đây còn ghi dấu một hành trình ngược chiều âm thầm nhưng tàn khốc và thiêng liêng bậc nhất: hành trình đưa những người lính bị thương trở về tuyến sau. Trong suốt giai đoạn chiến tranh, Binh đoàn 559 cùng lực lượng giao liên, quân y đã bảo đảm cho hơn 650.000 lượt cán bộ, chiến sĩ từ các chiến trường trở về miền Bắc, trong đó có gần 310.000 thương binh, bệnh binh. Đằng sau những con số lịch sử khô khốc ấy là cuộc giành giật sự sống căng thẳng đến từng giây giữa lòng đại ngàn.

Nhiệm vụ chuyển thương binh trên tuyến đường chiến lược này là một bài toán nghiệt ngã đối với lực lượng hậu cần. Những chiếc xe tải quân sự vốn được thiết kế để chở hàng nặng, khi cải tiến thành xe chở thương binh phải bò trườn qua từng gờ hố bom, từng đoạn đường ngầm gập gềnh dưới làn pháo bầy và máy bay trinh sát săn đêm của địch. Một cái sóc hông, một cú phanh gấp cũng có thể làm vết thương của người lính bung chỉ hay đe dọa trực tiếp đến tính mạng của họ. Vì thế, những tay lái Trường Sơn không chỉ cần bản lĩnh thép để vượt qua mưa bom, mà còn phải có sự khéo léo, dốc toàn bộ tâm sức để giữ cho thùng xe êm ái nhất có thể.

Ở phía sau cabin, đội ngũ y tá, bác sĩ quân y và chiến sĩ giao liên phải gánh vác một trọng trách vô cùng đè nặng. Giữa thiếu thốn tận cùng về cơ số thuốc, dịch truyền và băng gạc, họ vừa phải thực hiện các thao tác cấp cứu sơ thiệp ngay trên thùng xe xóc nảy, vừa phải làm chỗ dựa tinh thần cho những người đồng đội đang quằn quại trong đau đớn. Mỗi trạm giao liên, mỗi hang đá trú ẩn dọc đường trở thành những bệnh viện dã chiến gieo mầm sống. Cuộc hành trình ngược chiều ấy là minh chứng hùng hồn cho tình đồng chí, đồng đội tha thiết — nơi mỗi cáng thương nâng lên không chỉ mang theo một cơ thể chằng chịt vết thương, mà còn gửi gắm niềm tin kiên định vào ngày đất nước hoàn toàn độc lập.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn