Những người vợ “giả” của Biệt động Sài Gòn
Bà là “người vợ bé” của Anh hùng Trần Văn Lai – chiến sĩ Biệt động Sài Gòn. Vỏ bọc hoàn hảo ấy giúp ông bà đào hầm, cất giấu hơn 2 tấn vũ khí ngay trong nội thành, phục vụ cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968. Ở tuổi 18-19, bà đã chịu mang tiếng oan để giữ bí mật cho cách mạng .
Tôi tên Đặng Thị Tuyết Mai, năm 1965 tôi mới 18-19 tuổi. Tôi được tổ chức giao về làm “vợ bé” của anh Trần Văn Lai (Năm Lai) – một chiến sĩ Biệt động. Thực chất, chúng tôi cùng đào hầm cất giấu vũ khí. Anh chở tôi đi khắp Sài Gòn tìm nhà trong hẻm nhỏ – những căn nhà lý tưởng để đào hầm .
Rồi chúng tôi mua được ba căn nhà liền kề trên đường Nguyễn Đình Chiểu (Quận 3). Tôi và anh tự tay đào hầm, vận chuyển và cất giấu hơn 2 tấn vũ khí từ căn cứ về. Súng ống, đạn dược nặng trình trịch, nhưng chúng tôi không dám nhờ ai, chỉ có hai vợ chồng và vài đồng đội tin cậy. Nhiều đêm, tay tôi rớm máu vì xúc đất, nhưng tôi không dám kêu đau .
Tôi chấp nhận mang tiếng “vợ bé” suốt những năm tháng ấy. Có người nhìn tôi bằng ánh mắt khinh rẻ, nhưng tôi không quan tâm. Khi Tết Mậu Thân 1968 nổ ra, lực lượng Biệt động đã sử dụng số vũ khí ấy tấn công Dinh Độc Lập và nhiều mục tiêu quan trọng. Đó là phần thưởng lớn nhất cho sự hy sinh thầm lặng của tôi



