Những "nhân vị" thép giữa mùa khô Đức Huệ
Vùng biên giới Đức Huệ vào mùa khô, nắng như đổ lửa lên những cánh đồng phèn. Nhưng chính trong cái khắc nghiệt ấy, người ta mới thấy hết cái tình và cái chí của con người Long An. "Thời hoa lửa" nơi đây không chỉ là tiếng pháo, mà là tiếng lòng của những người con quyết bám trụ đến cùng.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Gốc tùng già giữa bão táp
Nếu ai hỏi về sức mạnh của hậu phương, hãy nhìn vào cuộc đời của mẹ Trần Thị Viết. Mẹ sống xuyên ba thế kỷ, đôi mắt đã mờ theo thời gian nhưng niềm tin thì chưa bao giờ tắt. Bạn biết không, mẹ đã mười lần tiễn con đi, và bảy lần mẹ phải nén nỗi đau vào lòng đất khi các anh không trở về. Mẹ bám trụ ngay gần đồn giặc tại vùng biên, coi đó là nhiệm vụ của đời mình. Đêm đêm, ngọn đèn lồng của mẹ vẫn lặng lẽ thắp lên. Đó không chỉ là tín hiệu dẫn lối cho bộ đội ta vượt qua vùng biên giới Đức Huệ mà còn là lời thề sắt son: "Còn mẹ, là còn cơ sở, là còn niềm tin". Mẹ đã sống như một ngọn đăng tiêu, âm thầm soi sáng con đường giải phóng dân tộc.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Người chiến sĩ bám rễ lòng dân
Ở Đức Huệ và các vùng lân cận, tinh thần của Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh như một ngọn lửa truyền cảm hứng cho bao thế hệ trẻ. Từ thân phận người đi ở đợ, anh đã vươn mình trở thành tay súng thiện xạ với hơn 130 trận đánh. Nhưng cái tên Huỳnh Văn Đảnh được dân thương, dân nhớ không chỉ bởi tài bắn súng, mà bởi cái bụng luôn nghĩ cho bà con. Có những khi giặc đốt nhà dân để mong bà con hoảng sợ mà bỏ vùng căn cứ, anh đã cùng đồng đội thức trắng đêm, dùng sức trẻ của mình để dựng lại từng mái nhà từ đống đổ nát. Anh nói: "Tấc đất của tiền nhân để lại, một ly cũng không rời". Chính cái ý chí bám dân, bám đất ấy đã biến mỗi con người bình dị thành một chiến sĩ kiên cường.
Lời thề dưới mái địa đạo
Tại vùng đất địa đạo Đức Huệ, lời thề Rừng Rong "Độc lập hay là chết!" không bao giờ là lời nói suông. Nó nằm trong từng xẻng đất đào địa đạo, trong từng hộp thư bí mật chuyển đi giữa vòng vây quân thù. Đó là cuộc tiếp sức của các thế hệ: đời cha hy sinh thì đời con tiếp bước, giữ cho mạch máu cách mạng luôn tuôn chảy. Sự hy sinh của mẹ Viết, bản lĩnh của anh Đảnh đã kết tinh thành sức mạnh tổng hợp, đánh bại mọi âm mưu của địch, góp phần dọn đường cho ngày đại thắng 30/4/1975.
Gia tài họ để lại cho Đức Huệ hôm nay là màu xanh bát ngát của khóm, của lúa và một bầu trời tự do. Những câu chuyện về "Thời hoa lửa" sẽ mãi là bản hùng ca đẹp nhất, tôn vinh khí tiết của những người con Long An "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".



