Những Nhành Mai Trong Lòng Thép: Linh Hồn Của Trận Đánh Tây Đô
Những Nhành Mai Trong Lòng Thép: Linh Hồn Của Trận Đánh Tây Đô
Trong ánh hoàng hôn của chế độ cũ tại Cần Thơ, khi những nhịp cầu huyết mạch còn đang bị khóa chặt bởi tầng tầng lớp lớp lính bảo an và xe bọc thép, có một đội quân không mặc quân phục đang âm thầm chuyển mình. Họ là những người thợ máy, những cô nữ sinh, những tiểu thương ở chợ Ninh Kiều, hay thậm chí là những người đưa thư len lỏi qua các ngõ ngách của thành phố. Đó chính là lực lượng Biệt động thành Cần Thơ – "nhân tố bên trong" quyết định sự thành bại của chiến thuật "Hoa sen nở".
Để một bông sen có thể nở rực rỡ từ bên trong, phần "nhụy" phải được chuẩn bị từ rất lâu trước đó. Biệt động thành Cần Thơ không đợi đến ngày 30 tháng 4 mới hành động. Trong suốt những ngày cuối tháng 4 năm 1975, họ đã thực hiện một chiến dịch "tầm gửi" đầy mưu lược. Các chiến sĩ biệt động đã khéo léo vận chuyển vũ khí, chất nổ và cả những thông tin tình báo vô giá về sơ đồ bố phòng của các cây cầu vào các cơ sở bí mật ngay sát nách các mục tiêu trọng yếu.
Khi tiếng pháo của quân chủ lực bắt đầu nã vào các căn cứ ngoại vi, đó cũng là lúc "nhân tố bên trong" bắt đầu kích hoạt. Sự phối hợp này nhịp nhàng đến mức kinh ngạc. Tại các điểm chốt giữ cầu Cần Thơ, khi lính phòng ngự còn đang mải miết đối phó với hỏa lực từ xa, họ bàng hoàng nhận ra những tiếng súng ngắn, tiếng lựu đạn nổ ngay sau lưng mình. Đó là các tổ biệt động, với sự thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, đã xuất hiện từ những cống rãnh, những mái nhà sát mép nước để đánh vỗ mặt vào các điểm chỉ huy cầu.
Vai trò "nhân bên trong" của biệt động thành không chỉ dừng lại ở việc nổ súng. Một trong những nhiệm vụ sống còn là "giữ nhịp" cho thành phố. Họ đã tiếp cận các nhân viên kỹ thuật, các công nhân nhà máy điện, nhà máy nước, vận động họ bảo vệ máy móc, không cho địch thực hiện kế hoạch "vườn không nhà trống" hay phá hoại hạ tầng trước khi rút lui. Đặc biệt, tại các nhịp cầu, biệt động thành đã bí mật vô hiệu hóa các khối thuốc nổ mà địch đã gài sẵn để phòng hờ trường hợp phải đánh sập cầu ngăn quân ta.
Sự phối hợp này tạo ra một hiệu ứng tâm lý cực kỳ khủng khiếp. Khi một binh lính đối phương thấy "việt cộng" xuất hiện ngay trong sào huyệt của mình, ngay tại nhịp cầu mình đang canh giữ, họ hiểu rằng mọi lớp phòng thủ bên ngoài đã trở nên vô nghĩa. Biệt động thành đã thực hiện một công việc phi thường: họ làm tan rã ý chí chiến đấu của địch từ bên trong trước khi các xe tăng chủ lực chạm bánh lên mặt cầu.
Giữa những giờ phút nghẹt thở của ngày 30 tháng 4, các chiến sĩ biệt động còn đóng vai trò là những người dẫn đường trung thành. Khi các mũi đột kích của Quân khu 9 tiến vào nội đô, họ không bị lạc giữa mê cung sông rạch và phố xá là nhờ những bóng áo bà ba quen thuộc đứng đợi sẵn ở các ngã ba, đầu cầu, vẫy gọi và chỉ hướng. "Nhân" và "Cánh" của bông sen đã hòa làm một, tạo nên một sức mạnh cộng hưởng không gì cản nổi.
Có những người chiến sĩ biệt động đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ hòa bình, chỉ vài giờ trước khi tiếng súng ngưng hẳn. Họ hy sinh trong thầm lặng, không tên tuổi trên quân phục, nhưng chiến công của họ ghi dấu trên từng nhịp cầu còn nguyên vẹn, trên từng dòng điện vẫn sáng trong đêm giải phóng. Nếu không có những "nhân hạt" kiên cường ấy, chiến thuật "Hoa sen nở" có lẽ đã phải trả giá bằng nhiều máu và nước mắt hơn, và vẻ đẹp của ngày chiến thắng Cần Thơ đã không được trọn vẹn đến thế.
Trận đánh cầu Cần Thơ vì thế không chỉ là một chiến thắng về quân sự thuần túy, mà là biểu tượng của sự gắn kết giữa quân và dân, giữa lực lượng chính quy và sức mạnh tại chỗ. Những nhành mai biệt động đã nở giữa lòng thép, góp phần đưa Tây Đô bước vào một kỷ nguyên mới, thanh bình và rạng rỡ như dòng sông Hậu mùa nước nổi.


