NHỮNG NHIỆM VỤ ĐẶC BIỆT – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Sau chiến dịch Khe Sanh, đơn vị tôi tiếp tục được điều động thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt trên các tuyến giao thông chiến lược. Tôi được biên chế về Công binh Trung đoàn 559, làm nhiệm vụ mở đường, bảo đảm giao thông quân sự phục vụ cho chiến trường miền Nam.

Sau chiến dịch Khe Sanh, đơn vị tôi tiếp tục được điều động thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt trên các tuyến giao thông chiến lược. Tôi được biên chế về Công binh Trung đoàn 559, làm nhiệm vụ mở đường, bảo đảm giao thông quân sự phục vụ cho chiến trường miền Nam.
Đơn vị tôi hoạt động chủ yếu trên các địa bàn Hạ Lào, Tà Khống, Sa Va Na Khẹt, nơi địa hình hiểm trở, rừng núi trùng điệp, bom đạn địch đánh phá thường xuyên. Nhiệm vụ của chúng tôi là mở đường mới, làm đường tránh, ngầm vượt suối, sửa chữa những tuyến đường bị bom cày xới, bảo đảm cho xe và bộ đội hành quân thông suốt.
Công việc công binh diễn ra trong điều kiện vô cùng ác liệt. Ban ngày tránh máy bay địch trinh sát, ban đêm tranh thủ thi công. Nhiều đoạn đường vừa hoàn thành đã bị bom đánh phá, anh em lại khẩn trương khắc phục ngay trong đêm. Gian khổ, thiếu thốn, sốt rét rừng, đói rét và hiểm nguy luôn rình rập, nhưng không ai chùn bước.
Trong những năm tháng ấy, tôi đã chứng kiến và trực tiếp tham gia khiêng đồng đội hy sinh. Có những người vừa mới trò chuyện hôm trước, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu núi thẳm. Những mất mát ấy khắc sâu trong tâm trí tôi, trở thành ký ức đau đáu không thể nào quên suốt cuộc đời.
Ba năm liền trên các tuyến đường chiến lược, tôi cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, góp phần quan trọng vào việc chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam. Chính trong những nhiệm vụ đặc biệt ấy, tinh thần chịu đựng, kiên cường và tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện bền bỉ giữa bom đạn chiến tranh.
Những năm tháng làm nhiệm vụ công binh trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn – Hạ Lào đã trở thành phần ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời người lính của tôi. Đó là quãng thời gian gian khổ, mất mát, nhưng cũng là niềm tự hào không thể phai mờ.


