Những "pháo đài chìm" giữa đại dương bao la
Giữ đảo nổi đã gian khổ, giữ đảo chìm còn thử thách lòng người gấp bội. Các cháu tưởng tượng xem, giữa mênh mông biển mặn, "pháo đài" của chúng chú chỉ là một tòa nhà nhỏ nằm trên rạn san hô, khi thủy triều lên, bốn bề chỉ thấy sóng nước vỗ vào chân cột. Ở đây, tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc, mà là một chậu rau xanh và một xô nước ngọt chắt chiu từ trời.
Chú nhớ mùa biển động năm ấy, sóng cao hàng chục mét trùm lên cả nóc nhà chốt. Gió hú liên hồi như muốn bẻ gãy mọi thứ. Trong không gian chật hẹp, anh em chia nhau từng mẩu lương khô, thay phiên nhau thức trắng đêm để quan sát mặt biển, không cho bất kỳ tàu lạ nào xâm phạm chủ quyền. Để có chút rau xanh, chú đã dùng chiếc áo cũ quây lại để chắn gió mặn cho mấy mầm cải bé xíu. Nhìn mầm xanh vươn lên giữa bão tố, chú thấy mình mạnh mẽ hơn. Giữ đảo chìm là giữ lấy cột mốc chủ quyền nằm sâu trong lòng biển. Chúng chú thà làm những hạt cát chìm dưới đáy nước còn hơn để mất một tấc biển của cha ông.



