Những "Pháo đài" giữa rừng tràm – Tình quân dân trong lòng Mẹ
Những "Pháo đài" giữa rừng tràm – Tình quân dân trong lòng Mẹ
Căn nhà nhỏ giữa rừng tràm không chỉ là nơi trú ngụ của mẹ con mẹ Rành mà còn là trạm dừng chân an toàn cho cán bộ, chiến sĩ. Mẹ chấp nhận nguy hiểm để nuôi giấu bộ đội, hỗ trợ những anh em hoạt động bí mật.
Hình ảnh bữa cơm nghèo chỉ có con cua, con ốc hay vốc gạo góp chung của các anh chiến sĩ ghé ngang đã vẽ nên một bức tranh xúc động về sự sẻ chia. Mẹ sẵn sàng chia sẻ tất cả những gì mình có cho đồng đội của chồng, của con mình.
Mẹ không chỉ nuôi quân mà còn tự tay khâm liệm cho những đồng chí, đồng đội ngã xuống. Những hành động ấy cho thấy mẹ không chỉ là mẹ của 5 người con, mà là người mẹ chung của cả một thế hệ chiến sĩ tại vùng đất Tuyên Bình xưa.
Cụm từ "một nách năm con" vốn đã vất vả trong thời bình, nhưng với Mẹ Rành, nó là một cuộc chiến sinh tồn thực sự. Mẹ vừa phải lo miếng ăn, vừa phải bảo vệ các con trước sự truy lùng, càn quét bất ngờ của quân thù. Có những giây phút mẹ con phải ôm nhau dưới hầm trú ẩn hay nép sát dưới ao sen lẩn trốn, cái chết dường như cận kề trong gang tấc. Thế nhưng, nỗi sợ lớn nhất của Mẹ không phải là cái chết của bản thân, mà là nỗi lo các con sẽ bơ vơ nếu Mẹ "có chuyện gì".
Tình yêu thương của Mẹ Rành mang một vẻ đẹp lý trí đến đau lòng. Mẹ kể rằng dù cực khổ đến đâu, Mẹ cũng không dám dẫn đứa con lớn theo phụ giúp khi đi làm. Mẹ chấp nhận vất vả một mình vì sợ rằng nếu chẳng may Mẹ hy sinh khi đang làm việc, thì đứa con lớn vẫn còn ở nhà để thay Mẹ chăm sóc các em. Đó là một sự chuẩn bị cho cái chết để duy trì sự sống cho thế hệ mai sau. Sự hy sinh ấy không chỉ dừng lại ở vật chất, mà là sự bào mòn về tinh thần, nơi mỗi người mẹ trong chiến tranh đều phải tự tập cho mình cách đối diện với những mất mát lớn nhất bất cứ lúc nào.



