Bài viết

Những "pháo đài sắt" mở lối Trường Sơn

Kịch bản gai góc, mạnh mẽ về những người lính công binh lái xe húc bám trụ ở các cung đèo chết. Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc nghẹt thở khi người chiến sĩ dùng chiếc xe ủi thô sơ, không một mảnh giáp che thân, kiên cường húc những quả bom nổ chậm và đất đá sạt lở xuống vực sâu để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến ngay trong tầm ngắm của máy bay AC-130 địch.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại các trọng điểm trên đường Trường Sơn như đèo Đá Đẽo, cua chữ A, địch không chỉ ném bom phá mà còn rải hàng nghìn quả bom nổ chậm, bom từ trường ẩn mình dưới các lớp đất đá sụt lở. Nhiệm vụ của những người lính lái xe ủi như bác Uông Xuân Lý là phải lao ra trận địa ngay khi máy bay địch vừa dời đi, dùng lưỡi gạt của xe để dọn sạch mặt đường cho đoàn xe vận tải phía sau kịp giờ lăn bánh.Xe ủi chuyển động chậm chạp, tiếng động cơ nổ giòn giã biến nó thành một mục tiêu di động khổng lồ, rất dễ bị máy bay oanh tạc. Các chiến sĩ gọi vui chiếc xe ủi của mình là "quan tài sắt", nhưng ai cũng tranh nhau lên lái vì biết một phút chậm trễ của mình sẽ làm tắc nghẽn cả một chiến dịch.Đêm mùa khô năm 1971, đèo Đá Đẽo bị cày xới nát bét sau một trận bom rải thảm của pháo đài bay B-52. Hàng trăm chiếc xe chở đạn đang ùn ứ ở chân đèo. Bác Lý nổ máy chiếc xe ủi C100, bật đèn gầm mờ tối chầm chậm tiến lên đỉnh đèo. Khói bom còn khét lẹt, đất đá hầm hập nóng.Khi lưỡi gạt của xe vừa đẩy được một khối đất đá lớn thì bất ngờ chạm phải một quả bom tạ nổ chậm dài hơn 1 m nằm chênh vênh giữa tim đường. Đúng lúc đó, tiếng gầm rú của máy bay săn đêm AC-130 vang lên trên đỉnh đầu, những loạt đạn đại liên 20mm xới tung mặt đất ngay sát xích xe ủi. Đồng đội từ công sự hét lớn: "Lý ơi! Nhảy hầm ngay! Bom sắp nổ!".Bác Lý không nhảy xe. Ông biết nếu mình bỏ chạy, quả bom nổ sẽ phá hủy hoàn toàn cung đường độc đạo này, đoàn xe phía sau sẽ làm mồi cho máy bay địch. Ông cắn chặt môi đến ứa máu, hai tay ghì chặt cần số, nhấn ga tối đa. Chiếc xe ủi gầm lên, lưỡi gạt bằng thép đẩy mạnh quả bom trượt đi trên nền đá, lao thẳng xuống vực sâu thăm thẳm bên rìa đèo. Một tiếng nổ kinh hoàng dội lên từ vách núi, áp lực hất tung chiếc xe ủi nghiêng sang một bên, kính buồng lái vỡ tan tành găm vào tay bác Lý.Nhưng mặt đường đã thông suốt. Bác Lý quệt máu trên tay, tiếp tục điều khiển chiếc xe ủi gạt phẳng những mét đất cuối cùng rồi vẫy tay ra hiệu cho đoàn xe tiến lên. Đêm đó, toàn bộ đoàn xe chi viện đã vượt đèo an toàn vào Nam.Hòa bình trở về, người cựu binh Uông Xuân Lý mang trên mình hàng chục vết sẹo từ mảnh bom và kính vỡ. Đối với ông, chiếc xe ủi thô sần sùi năm ấy chính là người đồng đội kiên cường nhất, cùng ông đi qua một thời tuổi trẻ hiên ngang, lấy gan vàng dạ sắt để mở lối cho ngày thống nhất nước nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những "pháo đài sắt" mở lối Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa