Bài viết

NHỮNG PHÁO THỦ BIÊN PHÒNG TRÊN BIÊN GIỚI PHÍA BẮC (17/02/1979)

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

Điện Biên22/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rạng sáng ngày 17/2/1979, dải biên cương phía Bắc của Tổ quốc rung chuyển bởi tiếng pháo rầm rộ và các đợt tiến công ồ ạt của quân xâm lược. Giữa bão lửa chiến tranh, những người chiến sĩ biên phòng đã cắm sâu chân xuống dải đất biên giáp, viết nên những thiên hùng ca giữ nước quả cảm.

Tại Đồn Biên phòng Ma Lù Thàng (Phong Thổ, Lai Châu), rạng sáng hôm ấy, hàng chục đợt sóng bộ binh địch cùng xe tăng bất ngờ tràn sang. Thiếu úy Nguyễn Văn Hiền trực tiếp chỉ huy phân đội biên phòng ngoan cường đánh trả. Dưới sự chỉ đạo bình tĩnh của anh, quân ta đã đẩy lùi liên tiếp 15 đợt tấn công cuồng hốt của địch, tiêu diệt hàng trăm tên xâm lược và bắn cháy 2 xe tăng. Trong cuộc đọ sức không cân sức, Thiếu úy Hiền bị thương ở tay, rồi tiếp đó trúng mảnh cối nặng khiến máu tuôn xối xả. Chưa dừng lại ở đó, đạn pháo địch tiếp tục làm anh gãy cả hai chân. Dù thân thể mang nhiều vết thương hiểm nghèo, anh kiên quyết không rời trận địa, tiếp tục tựa lưng vào hầm chỉ huy combat. Khi kho đạn sắp cạn, nhận thấy nguy cơ bị bao vây, anh ra lệnh cho 12 chiến sĩ cõng các thương binh phá vòng vây rút về tuyến sau. Còn lại một mình giữa trùng điệp quân thù, anh ôm chặt khẩu trung liên RPD, điểm xạ từng loạt ngắn chính xác để ghìm chân địch, che chở cho đồng đội rút lui an toàn. Người anh hùng ấy chỉ chịu dừng tay sau khi địch cay cú bắn liên tiếp 4 quả đạn B41 vào vị trí kiên trung của anh.

Cùng thời điểm đó tại Đồn Biên phòng Tà Lùng (Cao Bằng), trận chiến cũng diễn ra vô cùng khốc liệt. Ngay từ sáng sớm, lính bộ binh cùng 20 xe tăng địch đã hùa nhau áp sát đồn. Pháo từ xe tăng địch nã dồn dập vào các ụ súng phòng thủ. Không nao núng, các chiến sĩ Tà Lùng ôm súng B40 chờ xe tăng địch tiến vào tầm bắn hiệu quả mới nổ súng, tiêu diệt liên tiếp 4 chiếc xe tăng dẫn đầu. Tại chỉ huy sở, Chính trị viên Vạn và Chính trị viên phó Ngân Xuân Bình dù đều đã mang thương tích trên mình vẫn trực tiếp xông xát khắp các ụ súng để động viên, chỉ huy bộ đội giữ vững trận địa. Đến chiều muộn, sau khi tiêu diệt chiếc xe tăng thứ 4 của địch, hai ông cùng 2 chiến sĩ khác đã anh dũng ngã xuống ngay trên mâm pháo. Đêm đó, trong nỗi đau thương vô hạn, đơn vị đã nén đau thương, cõng thi hài 4 liệt sĩ cùng 8 thương binh dũng cảm phá vòng vây dày đặc của địch để rút về hậu cứ an toàn.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn