Bài viết

NHỮNG PHÚT GIÂY NẰM PHỤC KÍCH TRONG ĐÊM

Sau khi vượt qua các lớp cảnh giới, tổ đặc công phải nằm phục kích trong nhiều giờ để chờ thời cơ thuận lợi. Đó là khoảng thời gian thử thách lớn về lòng kiên nhẫn, sự bình tĩnh và bản lĩnh của người lính.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi vượt qua khoảng đất trống giữa hai lớp cảnh giới, tổ đặc công của bác Vũ Minh Quân tiếp tục tiến sâu hơn vào khu vực mục tiêu.

Càng tiến gần, mọi hoạt động càng phải thận trọng hơn.

Lúc này, nhiệm vụ không còn là di chuyển thật nhanh mà là biết dừng lại đúng lúc.

Theo kế hoạch, tổ đặc công phải chờ một thời cơ thích hợp mới có thể tiếp tục hành động.

Điều đó đồng nghĩa với việc tất cả phải nằm phục kích tại chỗ trong nhiều giờ liền.

Vị trí được lựa chọn là một khu vực có nhiều bụi cây thấp.

Không quá kín đáo nhưng đủ để che khuất tầm nhìn từ xa.

Mỗi người nhanh chóng tìm cho mình một vị trí phù hợp.

Sau đó tất cả gần như hòa lẫn vào bóng tối.

Bác Quân nằm sát mặt đất.

Hơi lạnh từ nền đất thấm dần qua lớp quân phục.

Những chiếc lá khô cọ nhẹ vào cánh tay.

Không gian xung quanh gần như bất động.

Thỉnh thoảng mới có một cơn gió nhẹ lướt qua làm những ngọn cỏ rung lên.

Khoảng thời gian chờ đợi luôn là thử thách đặc biệt đối với người lính đặc công.

Khi hành động, con người còn có việc để tập trung.

Nhưng khi phải nằm yên hàng giờ đồng hồ, sự kiên nhẫn mới thực sự bị thử thách.

Không được nói chuyện.

Không được cử động nhiều.

Không được tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Bác Quân nhớ rằng có lúc chân tay bắt đầu tê cứng.

Các cơ bắp đau nhức vì giữ nguyên một tư thế quá lâu.

Muỗi rừng xuất hiện ngày càng nhiều.

Chúng vo ve quanh mặt, quanh cổ.

Có con đậu ngay trên mu bàn tay.

Nhưng ông vẫn phải giữ nguyên tư thế.

Không được đập.

Không được xua.

Bởi chỉ một động tác bất ngờ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả tổ.

Trong những giờ phút ấy, người lính thường có rất nhiều suy nghĩ.

Bác Quân nhớ đến gia đình ở quê.

Nhớ mái nhà nhỏ nơi tuổi thơ gắn bó.

Nhớ những buổi chiều cùng bạn bè chạy dọc con đường làng.

Những hình ảnh bình dị ấy hiện lên rất rõ trong tâm trí.

Có lẽ chính trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất, con người lại càng nhớ về những điều thân thuộc nhất.

Nhưng rồi ông nhanh chóng kéo mình trở lại với thực tại.

Nhiệm vụ vẫn đang ở phía trước.

Mọi sự lơ là đều không được phép xảy ra.

Phía xa, ánh đèn tuần tra vẫn đều đặn di chuyển.

Những bóng người canh gác thỉnh thoảng xuất hiện rồi lại khuất đi.

Tổ đặc công tiếp tục quan sát.

Ghi nhớ từng quy luật hoạt động.

Ghi nhớ từng khoảng thời gian thay ca.

Tất cả những chi tiết nhỏ ấy đều có giá trị rất lớn.

Đó chính là cơ sở để đưa ra quyết định đúng đắn khi hành động.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Một giờ.

Rồi hai giờ.

Không ai biết chính xác đã bao lâu.

Chỉ biết rằng màn đêm vẫn bao phủ khu rừng.

Bác Quân cảm nhận được sự căng thẳng hiện hữu trên từng gương mặt đồng đội.

Nhưng điều khiến ông khâm phục nhất là không ai tỏ ra nóng vội.

Tất cả đều kiên nhẫn chờ đợi.

Bởi người lính đặc công hiểu rằng đôi khi chiến thắng thuộc về người biết chờ đúng thời điểm.

Gần về cuối đêm, tín hiệu chuẩn bị được truyền đi.

Khoảnh khắc ấy khiến mọi người lập tức tập trung trở lại.

Sự mệt mỏi dường như biến mất.

Tinh thần được kéo căng như dây cung.

Sau nhiều giờ nằm phục kích, thời cơ mà họ chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.

Bác Quân hít một hơi thật sâu.

Ánh mắt hướng về phía trước.

Ông hiểu rằng những giờ phút khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước.

Nhưng chính quãng thời gian nằm phục kích trong đêm ấy đã giúp ông hiểu thêm một điều:

Sức mạnh của người lính đặc công không chỉ nằm ở lòng dũng cảm.

Mà còn nằm ở khả năng kiên nhẫn, bình tĩnh và làm chủ bản thân trong mọi hoàn cảnh.

Đó là bài học mà bác Vũ Minh Quân luôn ghi nhớ suốt cuộc đời mình, kể cả khi chiến tranh đã lùi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn