Những Sợi Chỉ Đỏ Của Mẹ Thích
Tại xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, có một người phụ nữ tên Huỳnh Thị Thích (1921–2007) đã dành cả cuộc đời mình để dệt nên những sợi dây liên lạc vô hình nhưng bền bỉ hơn bất cứ loại thép súng nào.
Với Mẹ, mỗi đứa con là một nhịp đập của trái tim, và khi các con ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, Mẹ đã lặng lẽ thắt những nút thắt của lòng kiên trung vào dải đất này.
Người con trai cả, Phùng Văn Trong (sinh năm 1945), mang trong mình dòng máu nhiệt huyết của cha là ông Phùng Văn Thà. Anh trở thành cán bộ giao liên, người giữ cho mạch máu thông tin giữa các xã không bao giờ đứt đoạn.
Vào ngày 06/01/1973, trong một chuyến vận chuyển thư từ quan trọng, anh Trong đã rơi vào tay giặc. Giữa lằn ranh sinh tử, anh đã chọn hy sinh để bảo vệ bí mật, để những lá thư vẫn đến được nơi cần đến. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 28, để lại cho Mẹ một khoảng trống không gì lấp đầy, nhưng cũng là một niềm tự hào kiêu hãnh.
Ba năm trước đó, người con thứ Phùng Văn Thạch (sinh năm 1951) cũng đã chọn khoác lên mình bộ quân phục của Địa phương quân huyện Càng Long. Là một Tiểu đội phó trẻ tuổi, anh Thạch luôn xung phong trong những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Ngày 07/3/1971, trong một lần đi nắm tình hình địch, anh rơi vào trận phục kích. Anh hy sinh khi chỉ mới 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Mẹ Thích nhận tin con, nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng Mẹ biết rằng máu của các con mình đã hòa vào dòng sông, ngọn cỏ của quê hương Mỹ Cẩm.
Mẹ Huỳnh Thị Thích không cầm súng trên chiến trường, nhưng Mẹ đã chiến đấu bằng sự nhẫn nại của một người vợ, người mẹ nuôi dưỡng bốn người con trai trong khói lửa. Mẹ là hậu phương vững chắc nhất, là nơi các anh gửi gắm niềm tin để vững tay súng.
Năm 2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" cho Mẹ theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Tấm bằng khen ấy không chỉ là sự ghi nhận công lao, mà còn là nén tâm nhang muộn màng gửi đến người phụ nữ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.



