Những "Sợi Chỉ Đỏ" Giữa Đại Ngàn Trường Sơn
Điểm khác biệt nhất của rừng Trường Sơn là "không có đường nhưng chỗ nào cũng có thể là đường". Nhiệm vụ của đội dẫn đường chúng tôi là phải thuộc lòng từng hốc đá, gốc cây để đưa các đoàn xe quân sự hoặc các đơn vị bộ binh vượt qua những đoạn đường bị địch phong tỏa. Chúng tôi thường gọi mình là những "sợi chỉ đỏ" nối liền các binh trạm.
Tôi nhớ nhất một đêm mưa lũ năm 1971, một đoàn xe chở pháo cao xạ bị lạc giữa rừng sâu trong khi máy bay trinh sát "cây quạt" của Mỹ đang rà soát liên tục. Tầm nhìn gần như bằng không. Tôi đã phải dùng một dải vải trắng quấn quanh thắt lưng, rồi chạy bộ trước mũi xe để làm mục tiêu cho lái xe bám theo.
Trong bóng đêm, ánh sáng lờ mờ từ dải vải trắng trên lưng tôi là thứ duy nhất giúp đoàn xe định hướng. Có những lúc xe suýt lao xuống vực, tôi phải lấy thân mình chắn ngang hố bùn để lái xe biết đường tránh. Khi đoàn xe đến đích an toàn, anh lái xe ôm chầm lấy tôi, người tôi lúc đó bê bết bùn đất và máu do gai rừng cào xé. Những "sợi chỉ đỏ" thầm lặng như chúng tôi không có tên trong các bản tin chiến thắng, nhưng mỗi chuyến xe vào Nam an toàn đều có dấu chân của chúng tôi in trên sỏi đá.


