NHỮNG SỢI DÂY NỐI LIỀN SINH MỆNH CHIẾN TRƯỜNG
NHỮNG SỢI DÂY NỐI LIỀN SINH MỆNH CHIẾN TRƯỜNG
(Cựu chiến binh Thông tin liên lạc – Đặng Văn Tính)
Đặng Văn Tính sinh năm 1946, quê ở Gia Lộc – Hải Dương, vùng đồng bằng yên ả với những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Nhưng tuổi trẻ của ông không lớn lên trọn vẹn giữa tiếng sáo diều và nhịp sống làng quê, mà được tôi luyện giữa khói lửa chiến tranh, trong màu áo lính Thông tin liên lạc. Chiến trường của ông là Lào – Campuchia, nơi rừng sâu, núi thẳm và bom đạn đan xen. Ở đó, người lính thông tin không cầm súng xung phong, nhưng lại mang trên vai một trách nhiệm sinh tử: giữ mạch liên lạc thông suốt giữa các đơn vị. Mỗi sợi dây kéo qua rừng rậm, mỗi cột ăng-ten dựng giữa làn đạn, đều là một lần đối diện với cái chết. Có những đêm mưa rừng trút xuống xối xả, dây đứt, máy hỏng, lệnh chưa kịp truyền đi. Đặng Văn Tính cùng đồng đội lặng lẽ bò ra tuyến trước, vá lại đường dây trong im lặng căng như sợi thép. Chỉ cần chậm một phút, một mệnh lệnh không tới nơi, có thể đổi bằng máu của cả đơn vị. Bởi vậy, với người lính thông tin, mỗi tín hiệu thông suốt là một sinh mệnh được giữ lại. Chiến tranh qua đi, ông trở về quê nhà Gia Lộc, mang theo những vết sẹo không chỉ trên cơ thể mà cả trong ký ức. Ông sống giản dị, ít kể chuyện mình, bởi với ông, những năm tháng ấy là nghĩa vụ – không phải điều để tự hào khoe khoang. Nhưng chính sự thầm lặng ấy đã làm nên giá trị lớn lao của người lính thông tin năm xưa. Năm 2020, Đặng Văn Tính ra đi, khép lại cuộc đời người lính nối dây giữa bom đạn. Những sợi dây năm nào đã mục theo thời gian, nhưng ý nghĩa của chúng thì không bao giờ đứt – bởi đó là những sợi dây nối liền chỉ huy với chiến sĩ, nối tiền tuyến với hậu phương, nối hôm qua với hòa bình hôm nay. Chiến thắng được làm nên từ những con người thầm lặng như thế.



