Những suy nghĩ về cảnh nước mất
Trong quá trình sưu tầm những tư liệu về tuổi trẻ Nguyễn Tất Thành, tôi nhận thấy có một điều luôn day dứt trong tâm trí Người: nỗi đau trước cảnh đất nước mất độc lập, nhân dân phải chịu cảnh lầm than. Từ khi còn nhỏ ở quê nhà Nghệ An, Nguyễn Sinh Cung đã chứng kiến cuộc sống nghèo khó của người dân. Lớn lên, khi đi qua nhiều vùng đất, Người càng nhìn thấy rõ hơn những cảnh đời cơ cực. Người hiểu rằng đằng sau sự yên bình của những làng quê là một đất nước đang chịu sự áp bức của thực dân.

Trong quá trình sưu tầm những tư liệu về tuổi trẻ Nguyễn Tất Thành, tôi nhận thấy có một điều luôn day dứt trong tâm trí Người: nỗi đau trước cảnh đất nước mất độc lập, nhân dân phải chịu cảnh lầm than.
Từ khi còn nhỏ ở quê nhà Nghệ An, Nguyễn Sinh Cung đã chứng kiến cuộc sống nghèo khó của người dân. Lớn lên, khi đi qua nhiều vùng đất, Người càng nhìn thấy rõ hơn những cảnh đời cơ cực. Người hiểu rằng đằng sau sự yên bình của những làng quê là một đất nước đang chịu sự áp bức của thực dân.
Những điều ấy khiến Nguyễn Tất Thành không thể chỉ đứng nhìn. Người thường suy nghĩ: Vì sao một dân tộc có lịch sử lâu đời, có truyền thống kiên cường lại phải chịu cảnh mất nước? Vì sao những người dân chăm chỉ, hiền lành lại không được làm chủ cuộc sống của mình?
Tôi hình dung có những đêm Người ngồi lặng bên trang sách, nhưng tâm trí không chỉ ở trong những dòng chữ. Những câu chuyện về các phong trào yêu nước, về những người đã đứng lên chống ngoại xâm khiến Người suy nghĩ rất nhiều. Người kính trọng lòng yêu nước của các bậc tiền bối, nhưng cũng nhận ra rằng đất nước vẫn chưa giành được độc lập.
Chính từ những suy nghĩ ấy, Nguyễn Tất Thành bắt đầu tìm kiếm một con đường khác. Người không muốn lặp lại những con đường đã thất bại. Người muốn đi ra bên ngoài, tận mắt nhìn xem các nước khác tổ chức cuộc sống như thế nào, tìm hiểu xem họ đã làm gì để trở nên mạnh mẽ, rồi tìm ra một con đường phù hợp cho dân tộc mình.
Đối với tôi, đây là bước chuyển rất quan trọng trong cuộc đời Người. Từ nỗi đau mất nước đã hình thành một khát vọng cứu nước. Từ tình yêu quê hương, Nguyễn Tất Thành dần mang trong mình tình yêu rộng lớn đối với cả dân tộc.
Năm 1911, quyết tâm ấy đã đưa Người đến một quyết định táo bạo: rời Tổ quốc để tìm đường cứu nước. Người ra đi khi tuổi đời còn trẻ, hành trang không có gì nhiều ngoài lòng yêu nước, ý chí và niềm tin vào tương lai của dân tộc.
Là một người sưu tầm lịch sử, mỗi khi đọc lại những tư liệu về giai đoạn này, tôi càng cảm nhận sâu sắc rằng một quyết định lớn lao thường bắt đầu từ những trăn trở rất giản dị. Với Nguyễn Tất Thành, đó là câu hỏi về số phận của đồng bào và tương lai của đất nước.
Nỗi đau trước cảnh nước mất đã trở thành động lực để Người lên đường. Và từ chuyến đi của một người thanh niên yêu nước, lịch sử dân tộc đã mở ra một chặng đường mới.



