Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những tấm lòng trong sáng giữa bầu trời đen tối

Trong số những con người ấy, chúng ta đặc biệt xúc động khi đọc về đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai (tên thật: Nguyễn Thị Vịnh, sinh năm 1910, quê ở Vinh, Nghệ An, hy sinh năm 1941). Chị là một trong những nữ chiến sĩ cộng sản kiên cường bậc nhất thời kỳ đầu của Đảng.

Hưng Yên03/02/202610D (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình dài của dân tộc, giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 là một trong những thời đoạn rực sáng nhất. Đó là thời mà những con người bình dị đã đem cả tuổi trẻ, trí tuệ và tính mạng để thắp lên ngọn lửa cách mạng. Giữa bóng tối thực dân, họ như những ngọn lửa đỏ hồng, soi đường cho dân tộc bước tới độc lập, tự do. Những câu chuyện thời hoa lửa ấy đến nay vẫn khiến chúng ta kính phục và biết ơn.

Trong số những con người ấy, chúng ta đặc biệt xúc động khi đọc về đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai (tên thật: Nguyễn Thị Vịnh, sinh năm 1910, quê ở Vinh, Nghệ An, hy sinh năm 1941). Chị là một trong những nữ chiến sĩ cộng sản kiên cường bậc nhất thời kỳ đầu của Đảng. Ngay từ thuở mười tám đôi mươi, chị đã xông pha vào con đường đấu tranh, tham gia vận động công nhân, thành lập tổ chức thanh niên cách mạng. Chị từng hoạt động ở Trung Quốc, Hồng Kông rồi trở về Sài Gòn tiếp tục gây dựng phong trào. Dù bị bắt, bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản. Trước pháp trường, chị hiên ngang hô vang khẩu hiệu cách mạng, để lại tấm gương sáng ngời cho bao thế hệ. Ở tuổi 31 – độ tuổi đẹp nhất của một người phụ nữ – chị đã hóa thành ngọn lửa bất diệt trong lòng dân tộc.

Cùng thời với chị là đồng chí Phan Đăng Lưu (sinh năm 1902, quê tại xã Tràng Thành – nay là Tràng Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An; hy sinh năm 1941). Ông là một trí thức yêu nước, dấn thân vào con đường giải phóng dân tộc bằng niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước. Từ một thầy giáo dạy chữ, ông trở thành người lãnh đạo phong trào cách mạng ở Trung Kỳ. Dù bị bắt nhiều lần, dù từng bị kết án khổ sai, ông vẫn kiên định với niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng. Cuối cùng, ông bị thực dân Pháp xử bắn tại trường bắn Ngã Ba Giồng. Khi ra pháp trường, ông bình tĩnh đến lạ thường, nói lời tiễn biệt đồng đội bằng giọng đầy kiêu hãnh. Tinh thần bất khuất ấy chính là minh chứng cho phẩm chất cao đẹp của những người chiến sĩ thời hoa lửa.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ánh sáng mà những con người kiên trung ấy để lại vẫn soi đường cho hôm nay và mai sau. Họ nhắc chúng ta rằng tự do không tự nhiên mà có, hòa bình không tự nhiên mà đến; đó là kết tinh của máu, nước mắt và lòng yêu nước bất khuất. Bởi vậy, mỗi người hôm nay phải sống xứng đáng hơn, trách nhiệm hơn và nhân ái hơn – để tiếp nối ngọn lửa của những thế hệ đi trước, giữ gìn và xây dựng Tổ quốc ngày càng tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những tấm lòng trong sáng giữa bầu trời đen tối | Câu chuyện thời hoa lửa