Những tay chèo huyền thoại trên dòng Thạch Hãn đỏ lửa
Dòng sông Thạch Hãn đêm đêm của mùa hè năm 1972 không có trăng sao, chỉ có ánh chớp của bom tọa độ và tiếng gầm rú kinh hoàng của đạn pháo. Bài văn này tái hiện không gian khốc liệt trên chiếc đò của bà Thu và ông Câu. Tiếng mái chèo khua nước nhè nhẹ cố gắng không gây tiếng động, hơi thở gấp gáp của những người lính trẻ lần đầu vào trận và tiếng bom nổ hất tung làn nước đỏ ngầu phù sa. Có những chuyến đò, đạn giặc bắn rách cả mạn thuyền, có những lúc ông bà phải lặn xuống nước để dìu những chiến sĩ bị thương vào bờ. 81 ngày đêm là hàng trăm chuyến đi về giữa cõi tử và cõi sinh. Họ chèo đò bằng sức lực của cánh tay và bằng cả niềm tin sắt đá rằng "Thành cổ còn thì Quảng Trị còn". Khúc sông ấy hôm nay đã yên bình, nhưng mỗi gợn sóng vẫn như còn thì thầm kể lại câu chuyện về những con người đã biến chiếc đò nan thành một chiến hạm của lòng yêu nước.
Hình ảnh bà Nguyễn Thị Thu và ông Nguyễn Câu cùng chung tay chèo đò vượt "dòng sông máu" Thạch Hãn để lại cho thế hệ trẻ hôm nay một bài học vô giá về tinh thần đoàn kết và sự đồng lòng. Đất nước đang trên con thuyền hội nhập quốc tế, hướng tới mục tiêu trở thành một quốc gia phát triển. Trên hành trình ấy, chúng ta chắc chắn sẽ phải đối mặt với những "con sóng lớn" của kinh tế toàn cầu, những thử thách của công nghệ và biến đổi khí hậu. Thanh niên ngày nay cần học tập tinh thần của cặp đôi anh hùng năm xưa: biết đồng lòng, hiệp lực, gạt bỏ những bất đồng cá nhân để cùng hướng về một mục tiêu chung. Sự phát triển của một tập thể, của một quốc gia chỉ có thể đạt được khi mỗi cá nhân đều ý thức được vai trò của mình và sẵn sàng "chung tay chèo" với đồng đội, biến những khát vọng của thế hệ cha anh thành hiện thực sinh động trong thời đại mới.



