Bài viết

Những "tay lái sắt" xuyên đêm Trường Sơn

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Thị Giang (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đời lính lái xe Trường Sơn là đời lính "ngủ trên vô lăng, ăn bên hốc pháo". Chúng bác lái những chiếc xe tải giải phóng không đèn, chỉ nhìn vào vệt lờ mờ của đá sỏi hoặc nhìn theo lưng người dẫn đường để đi trong đêm tối mịt mù. Kẻ thù của bác là máy bay AC-130 có kính hồng ngoại, chỉ cần một đốm lửa thuốc lá hay ánh sáng đèn phanh là bom sẽ dội xuống ngay tức khắc.

Bác nhớ một chuyến hàng chở đạn vào chiến trường năm 1972. Xe bị trúng mảnh bom, kính chắn gió vỡ tan, gió rừng lùa vào buốt thấu xương. Bác phải lấy dây cao su buộc vào tay lái để giữ vững hướng đi khi cánh tay trái đã tê rần vì mảnh đạn. Có những đoạn đường "tử thần", bom nổ sát sườn xe, khói bụi mịt mù không thấy đường, bác phải thò đầu ra ngoài cửa sổ để lái. Anh em lái xe thường bảo nhau: "Xe còn là người còn, hàng chưa tới đích là chưa nghỉ". Sự gan góc của lính lái xe không nằm ở tốc độ, mà nằm ở sự kiên trì vượt qua từng mét đường máu để nối liền huyết mạch Bắc – Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn