Khác

Những tháng huấn luyện và lửa đạn Quảng Trị - NGUYỄN XUÂN LẠI

Những tháng huấn luyện và lửa đạn Quảng Trị - NGUYỄN XUÂN LẠI

29/01/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những tháng huấn luyện và lửa đạn Quảng Trị

Chúng tôi được đưa lên Bắc Thái, huấn luyện tại thành phố Thái Nguyên. Bốn tháng huấn luyện ấy, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình. Đó là bốn tháng vắt kiệt sức người.

Hành quân đường dài, tập bắn súng, đào công sự, học chiến thuật, tập chịu đói, chịu rét, chịu mưa. Có những ngày mưa rét, quần áo ướt sũng, người lạnh run, chân tay rã rời. Nhưng lạ lắm, chẳng ai than vãn. Có lẽ vì ai cũng hiểu: ra chiến trường còn khổ hơn thế nhiều.

Chính những tháng ngày ấy đã rèn cho tôi sức chịu đựng, ý chí và lòng gan dạ. Kết thúc huấn luyện, chúng tôi được đánh giá đủ điều kiện vào chiến trường.

Tôi thuộc Sư đoàn 304 – Trung đoàn 9. Đơn vị hành quân từ Bắc vào Thanh Hóa, vượt Quảng Bình, tiến vào Quảng Trị – nơi chiến sự lúc đó ác liệt đến mức chỉ nghe tên thôi cũng đã thấy lạnh sống lưng.

Chúng tôi đóng quân tại đồi Ông Do. Rừng rậm, khe suối chằng chịt, địch đóng chốt dày đặc. Nhiệm vụ của tôi là tiếp tế lương thực cho đại đội. Mỗi chuyến đi phải vượt hơn 4 km đường rừng, vai đeo ba lô nặng tới 50kg, tay cầm súng, mắt căng ra quan sát từng bụi cây, từng mô đất.

Có lần, tôi cùng ba đồng chí đi tiếp tế thì bị địch phát hiện, nổ súng truy kích. Tiếng súng nổ chát chúa sau lưng. Tim tôi đập thình thịch, tai ù đi. Chúng tôi vừa chạy, vừa lợi dụng địa hình rừng núi để thoát thân. Khi về tới căn cứ, cả bốn thở không ra hơi.

Trận phản kích sau đó, ta thắng, nhưng bốn đồng chí đã hy sinh. Khi nghe tin, tôi lặng người. Mới hôm qua còn ngồi ăn chung bát cơm, hôm nay đã nằm lại giữa rừng sâu. Chiến tranh là vậy, dạy cho người ta quen dần với mất mát, dù chẳng ai muốn quen.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn