Những tháng ngày gian khó nơi lán trại
Những ngày làm đường vào khu vực nhà máy Super Lâm Thao không chỉ vất vả trong lao động mà còn đầy gian nan trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Nghiêm, sinh năm 1954 tại Thanh Thuỷ, cùng đồng đội khi ấy đều còn rất trẻ, nhưng đã sớm quen với cuộc sống thiếu thốn nơi lán trại giữa rừng.
Những ngày làm đường vào khu vực nhà máy Super Lâm Thao không chỉ vất vả trong lao động mà còn đầy gian nan trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Nghiêm, sinh năm 1952 tại Thanh Thuỷ, cùng đồng đội khi ấy đều còn rất trẻ, nhưng đã sớm quen với cuộc sống thiếu thốn nơi lán trại giữa rừng.
Nơi ở của các nữ thanh niên xung phong chỉ là những lán tre, mái lợp lá cọ hoặc lá rừng, dựng tạm ven tuyến đường đang thi công. Mỗi lán thường ở chung nhiều người, nền đất nện thô sơ, mùa nắng thì bụi bay mù mịt, còn mùa mưa thì đất nhão, nước tràn vào tận chỗ ngủ. Những đêm mưa lớn, nước nhỏ giọt qua mái lá, ai cũng phải co ro ôm chăn, có khi phải thức trắng đêm vì lạnh và ẩm ướt.
Bữa ăn hằng ngày cũng rất đạm bạc. Lương thực chủ yếu là cơm độn sắn, khoai, đôi khi thêm chút rau rừng hái ven đường hoặc ít cá khô, muối vừng. Có những ngày làm việc nặng nhọc mà bữa cơm vẫn thiếu thốn, nhưng không ai kêu ca. Sau những giờ lao động mệt nhọc, mọi người quây quần bên nồi cơm, chia nhau từng bát canh loãng mà vẫn thấy ấm lòng vì có đồng đội bên cạnh.
Nguồn nước sinh hoạt cũng là một khó khăn lớn. Các nữ thanh niên xung phong thường phải đi xa để gánh nước từ suối hoặc giếng tạm về lán trại. Những chiếc thùng nước nặng trĩu trên vai, đường đi trơn trượt, nhất là vào mùa mưa, khiến việc sinh hoạt càng thêm vất vả. Tắm giặt thường diễn ra vội vàng bên suối, có khi chỉ kịp rửa mặt, lau người rồi lại trở về chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo.
Ngoài thiếu thốn về ăn ở, điều kiện y tế cũng rất hạn chế. Những hôm trời mưa dầm kéo dài, nhiều người bị cảm sốt, đau nhức chân tay do lao động nặng và ngâm mình trong bùn đất. Muỗi rừng nhiều, có người bị sốt rét, nhưng thuốc men khan hiếm, chủ yếu là nghỉ ngơi tạm thời rồi lại tiếp tục ra công trường khi sức khỏe khá hơn.
Thế nhưng, giữa muôn vàn khó khăn ấy, tinh thần lạc quan của tuổi trẻ vẫn luôn hiện hữu. Sau giờ làm, các nữ thanh niên xung phong, trong đó có chị Nguyễn Thị Nghiêm, thường ngồi quây quần bên nhau, kể chuyện quê nhà, hát những bài ca quen thuộc để động viên tinh thần. Những tiếng hát vang lên giữa núi rừng, xua tan mệt mỏi sau một ngày dài lao động.
Chính trong những tháng ngày thiếu thốn ấy, tình đồng đội được vun đắp, ý chí được rèn luyện, và những con người trẻ tuổi như Nguyễn Thị Nghiêm đã trưởng thành qua từng gian khó. Những ký ức về lán trại đơn sơ, bữa cơm đạm bạc và những đêm mưa lạnh nơi công trường mãi trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời của những nữ thanh niên xung phong năm ấy.



