NHỮNG THÁNG NGÀY HUẤN LUYỆN Ở HÀ TĨNH
Rời quê hương, chàng thanh niên Phạm Văn Dương cùng những tân binh từ nhiều miền quê được đưa vào đơn vị huấn luyện tại Hà Tĩnh. Đó là bước khởi đầu trên con đường trở thành người lính, cũng là quãng thời gian tôi luyện ý chí trước khi bước vào chiến trường ác liệt.
Những ngày đầu trong quân ngũ không hề dễ dàng. Từ cuộc sống quen thuộc nơi làng quê, các anh phải làm quen với nền nếp quân đội, với tiếng kẻng báo thức lúc tinh mơ, những giờ học điều lệnh nghiêm ngặt và chế độ sinh hoạt chặt chẽ. Mọi cử chỉ, tác phong đều được rèn luyện từ những điều nhỏ nhất để hình thành tác phong của một người chiến sĩ.
Ban ngày, các chiến sĩ miệt mài học điều lệnh, chiến thuật, kỹ thuật sử dụng vũ khí, cách đào công sự, ngụy trang, quan sát mục tiêu và xử lý các tình huống trên chiến trường. Dưới cái nắng miền Trung gay gắt, mồ hôi thấm đẫm màu áo lính, nhưng không ai nản lòng. Mỗi bài học đều được thực hiện với tinh thần nghiêm túc, bởi ai cũng hiểu rằng đó sẽ là những kiến thức quyết định sự sống còn khi đối mặt với kẻ thù.
Đêm xuống cũng là lúc những buổi hành quân dã ngoại bắt đầu. Mang trên vai ba lô nặng trĩu cùng súng đạn và quân tư trang, các chiến sĩ lặng lẽ băng qua những con đường rừng, luyện tập hành quân trong điều kiện thiếu ánh sáng, đào hầm, đắp công sự và tổ chức đội hình chiến đấu. Có những đêm mưa lạnh, đất bám đầy quần áo, đôi chân rớm máu vì đi bộ liên tục, nhưng tiếng động viên của đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để tất cả cùng vượt qua.
Ông Phạm Văn Dương nhớ lại rằng, những tháng ngày ấy tuy gian khổ nhưng cũng là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Chính nơi thao trường đã gắn kết những chàng trai vốn xa lạ thành những người anh em cùng chung lý tưởng. Họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bát cơm, cùng giúp nhau vượt qua những bài tập khó và động viên nhau trong mỗi lần hành quân mệt mỏi.
Các cán bộ huấn luyện luôn nhắc nhở:
"Muốn chiến thắng trên chiến trường thì trước hết phải chiến thắng chính mình. Muốn sống sót giữa bom đạn thì phải học thật giỏi, rèn thật nghiêm."
Lời dạy ấy trở thành phương châm của mỗi người lính. Ai cũng hiểu rằng chiến tranh không dành chỗ cho sự chủ quan hay thiếu bản lĩnh. Chỉ có kỷ luật, ý chí và tinh thần đồng đội mới giúp họ hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Sau nhiều tháng huấn luyện, những chàng trai chân lấm tay bùn của các miền quê đã thực sự trưởng thành. Nước da sạm đi vì nắng gió, bờ vai rắn rỏi hơn sau những cuộc hành quân dài, ánh mắt cũng trở nên cương nghị và đầy quyết tâm. Họ không còn là những thanh niên lần đầu xa nhà mà đã trở thành những chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam, sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào mà Tổ quốc giao phó.
Đối với ông Phạm Văn Dương, Hà Tĩnh không chỉ là nơi huấn luyện quân sự, mà còn là "ngôi trường đầu tiên" dạy ông về bản lĩnh, kỷ luật, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm của người lính. Chính những tháng ngày rèn luyện nơi đây đã tạo nên nền tảng vững chắc để ông cùng đồng đội đủ ý chí vượt dãy Trường Sơn, tiến vào chiến trường miền Nam và đi qua những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



