NHỮNG THÁNG NGÀY RẠNG RỠ VÀ MÁU XƯƠNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG
NHỮNG THÁNG NGÀY RẠNG RỠ VÀ MÁU XƯƠNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG
Trong những ngày tháng Tư lịch sử của năm 1975, khi cả dân tộc cùng chung một nhịp đập hướng về miền Nam ruột thịt, biết bao thế hệ thanh niên đã gạt lại mọi tình cảm riêng tư để hăng hái lên đường ra mặt trận. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Nghiên – sinh năm 1954 – chính là một người con ưu tú tiêu biểu cho khí thế hừng hực ấy. Tháng 2 năm 1975, khi vừa tròn 21 tuổi tràn đầy sức trẻ và hoài bão, anh chính thức khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, bước vào đời quân ngũ. Anh được biên chế về Đại đội 8 (C8), Trung đoàn 246 (E246) – một đơn vị dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, đang khẩn trương chuẩn bị lực lượng cho những trận đánh quyết định cuối cùng.
Dù thời gian phục vụ trong quân ngũ chỉ kéo dài ngắn ngủi từ tháng 2 năm 1975 đến tháng 8 năm 1975, nhưng đối với chiến sĩ Nguyễn Văn Nghiên, đó là chặng đường khắc sâu nhất trong cuộc đời. Những ngày tháng rèn luyện thần tốc và hành quân dốc sức cùng C8, E246 để tiến về chiến trường đã tôi luyện nên ở người thanh niên trẻ một bản lĩnh kiên cường và ý chí sắt đá. Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với đồng đội cùng thời chính là tinh thần dũng cảm, không quản ngại gian khổ của anh Nguyễn Văn Nghiên trong các đợt giao tranh quyết liệt. Trong một trận chiến cam go nghẹt thở, giữa làn mưa bom đạn lửa của kẻ thù, người chiến sĩ Nguyễn Văn Nghiên vẫn kiên cường bám trụ trận địa, chiến đấu đến cùng và bị thương rất nặng. Giọt máu đào của anh đổ xuống ngay trước ngưỡng cửa đại thắng đã góp phần tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc và mang lại sự bình yên cho đại ngàn quê hương.
Tháng 8 năm 1975, khi đất nước đã hoàn toàn thu về một mối, do thương tích quá nặng không thể tiếp tục phục vụ trong quân ngũ, đồng chí Nguyễn Văn Nghiên nhận quyết định xuất ngũ trở về cuộc sống đời thường với tư cách một thương binh. Dù mang trên mình những vết thương sâu cắm vào thịt da mỗi khi gió mùa trở trời, nhưng phẩm chất kiên trung và tinh thần kiên cường của người lính C8, Trung đoàn 246 vẫn luôn rực cháy trong anh. Trở về với đời thường, anh tiếp tục là tấm gương sáng về sự nỗ lực vươn lên, giữ vững phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ, trở thành niềm tự hào bền chặt, thiêng liêng cho gia đình, đồng đội và quê hương.



