Bài viết

NHỮNG THANH CỌC ĐẦU TIÊN VÀ KHOẢNH KHẮC CẦU BẮT ĐẦU HÌNH THÀNH

Giai đoạn thi công những bộ phận đầu tiên của cây cầu mới sau nhiều ngày khảo sát và chuẩn bị, khi người lính công binh trực tiếp đóng cọc, định hình khung cầu giữa điều kiện rừng núi và dòng nước thay đổi.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều ngày chờ vật liệu và chuẩn bị mặt bằng, cuối cùng công trình xây dựng cầu mới cũng bước vào giai đoạn quan trọng nhất.

Giai đoạn bắt đầu thi công.

Sáng hôm đó, trời rừng trong hơn thường lệ.

Sương vẫn còn nhẹ trên mặt đất.

Nhưng không khí đã mang theo sự khẩn trương quen thuộc.

Bác Đặng Văn Khải cùng tổ đứng bên bờ suối, nhìn lại toàn bộ khu vực đã được đánh dấu từ trước.

Mỗi vị trí trụ cầu đều được xác định rõ ràng.

Không còn là những phác thảo trong suy nghĩ nữa.

Mà là những điểm sẽ chịu lực thật sự của công trình.

Ngay khi hiệu lệnh bắt đầu, những thanh cọc đầu tiên được đưa xuống vị trí.

Công việc đóng cọc bắt đầu.

Tiếng búa vang lên đều đặn giữa không gian rừng núi.

Không ồn ào dữ dội, nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng buổi sáng.

Mỗi nhát búa là một lần định hình lại cấu trúc của cây cầu.

Bác Khải trực tiếp đứng tại vị trí quan trọng nhất.

Quan sát hướng cọc.

Điều chỉnh độ thẳng.

Và kiểm tra độ ăn sâu vào nền đất.

Có những vị trí đất cứng hơn dự tính.

Phải thay đổi lực đóng.

Có những chỗ đất yếu, cần gia cố thêm trước khi tiếp tục.

Tất cả đều được xử lý ngay tại chỗ.

Không có thời gian chậm trễ.

Dòng suối phía dưới vẫn chảy đều.

Nhưng hôm nay, nó như trở thành một phần của công trình đang hình thành.

Khi cọc đầu tiên đứng vững, cả tổ dừng lại một chút để kiểm tra.

Không ai nói gì.

Chỉ có ánh mắt trao đổi nhanh giữa các thành viên.

Một cảm giác rõ ràng: công trình đã thật sự bắt đầu.

Tiếp theo là những cọc khác.

Công việc diễn ra liên tục.

Người giữ cọc.

Người đóng búa.

Người đo độ thẳng.

Người quan sát dòng nước.

Mỗi người một vị trí, nhưng tất cả đều hướng về cùng một mục tiêu.

Đến giữa buổi sáng, một số cọc chính đã được định hình xong.

Cây cầu bắt đầu hiện ra hình dáng sơ bộ.

Không còn là kế hoạch hay bản vẽ trong đầu.

Mà là một kết cấu thật sự đang đứng giữa rừng.

Một đồng đội trẻ nhìn bác Khải và nói:

“Anh ơi… bắt đầu thấy giống cây cầu rồi.”

Bác Khải gật đầu nhẹ.

Rồi đáp:

“Còn xa mới thành cầu. Nhưng đã có điểm để đứng lên rồi.”

Câu nói ấy không mang sự vội vàng.

Mà là sự hiểu rõ từng bước của người đã đi qua nhiều công trình giữa chiến trường.

Buổi chiều, công việc tiếp tục với nhịp độ ổn định.

Những thanh cọc được đóng sâu hơn.

Kết cấu dần chắc chắn hơn.

Khi mặt trời bắt đầu khuất sau rừng, khung cầu cơ bản đã hình thành.

Dù còn thô sơ, nhưng đã có thể nhận ra hình dáng rõ ràng của một nhịp cầu mới.

Bác Khải đứng lặng nhìn công trình.

Ánh mắt ông không có sự tự mãn.

Chỉ có sự trầm tĩnh quen thuộc.

Ông nói nhỏ:

“Bắt đầu được rồi. Phần khó nhất là giữ nó đứng vững.”

Sau này, khi nhắc lại ngày hôm đó, bác Khải thường nói:

“Công binh không chỉ dựng cầu từ đất. Mà còn dựng từ sự kiên nhẫn từng nhịp búa.”

Và chính những thanh cọc đầu tiên ấy đã mở ra hình hài của một nhịp cầu giữa chiến trường Trường Sơn năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn