Khác

NHỮNG THANH KIM LOẠI QUÝ (Tuấn Văn)  

NHỮNG THANH KIM LOẠI QUÝ (Tuấn Văn)

Lai Châu01/04/2026Sưu tầm (Đoàn xã Tà Tổng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG THANH KIM LOẠI QUÝ (Tuấn Văn)

Đi làm về, ông Quang nằm vật ra giường, thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn mơ, hình ảnh bốn năm về trước lại hiện lên. Cô văn thư cơ quan chìa vào tay ông hai tờ giấy. Ông thét lên: "Thế là hết. Hết cả rồi!..."

Tỉnh dậy, trán ông Quang đẫm mồ hôi. Dù sao bây giờ ông cũng là lãnh đạo một cơ quan. Quyền cao chức trọng. Ai dám xem thường! Ông nở nụ cười, cầm chén rượu định đưa lên miệng nhấm nháp thì có tiếng gõ cửa cạch cạch.

- Ai đấy? - Ông Quang xẵng giọng hỏi.

- Em đây mà. Hoàng đây!

Nhận ra tiếng người quen, ông Quang nhanh nhẹn hẳn lên:

- Vào đi chú. Người nhà cả, cứ tự nhiên!

- Vâng, dạo này ông anh bận quá nhỉ?

- Chú biết đấy, hết đi họp, đi công tác lại dự hội nghị. Nhiều lúc không còn thời gian mà thở nữa!

Vừa nói, ông Quang vừa rót nước mời Hoàng uống. Câu chuyện nở râm ran. Bỗng ông Quang vỗ nhẹ vai Hoàng thì thầm:

- Này chú, đi cơ sở về, anh vừa lại qua trạm kiểm soát biên giới. Trạm này vừa thu được một số kim loại màu quý lắm, chú biết chưa?

- Dạ biết ạ. Làm thằng trưởng phòng quản lý thị trường, em phải nắm từ việc nhỏ đến việc lớn.

- Chú khá lắm! về chuyện này chú định tính sao?

Hoàng rút trong cặp ra một cuốn sổ tay, có chép các văn bản của Trung ương và tỉnh về quy định quản lý mặt hàng kim loại màu rồi thao thao:

- Thưa anh, chiến công của trạm kiểm soát liên hợp vừa bắt giữ ba mươi nhăm tấn niken là mặt hàng quý hiếm, ta phải nhập bằng ngoại tệ mạnh... số hàng này là của một con buôn cỡ bự ở Hà Nội ạ.

Ông Quang thở dài như cố xua đi một ý nghĩ gì đấy đang phảng phất trong lòng, rồi nói với Hoàng:

- Rõ khổ chú nhỉ, đất nước đang cần từ cân sắt, giọt xăng cho công nghiệp, bọn buôn lậu cứ ra tay rút ruột của Nhà nước đem đi bán. Bây giờ ý kiến chú xử lý số kim loại này như thế nào?

Câu hỏi bất ngờ làm Hoàng luống cuống không biết đề xuất xử lý ra sao cho vừa lòng cấp trên, thì ông Quang lại tiếp lời:

- Phải tịch thu!

- Vâng, trạm của trên quản lý thì tùy cấp trên và, các bác...

Trạm kiểm soát liên hợp này được khai trương gần một tuần nay. Anh em ở trạm phải thay phiên nhau tuần tra kiểm soát hàng hóa ra vào biên giới, ổn định nơi ăn ở nên chẳng mấy khi được nghỉ ngơi. Lúc thì đoàn kiểm tra này, lúc lại mấy ông nọ đi công tác ghé qua. Khách thập phương thì nài nỉ van xin hàng hóa miễn giảm thuế, làm cho không khí ở trạm lúc nào cũng tấp nập.

Vừa ngả lưng xuống giường, Hà Thắng lại nhận được chiếc thư của bà chủ hàng trao cho. Nhìn bà ta tươi tỉnh, Thắng lấy làm ngạc nhiên. Mới hôm qua, thu giữ số niken bà khóc lóc, van xin như một đứa trẻ con mất tiền bị bố đánh. Hôm nay bà ta toe toét cái miệng cười, cười, nói nói, anh, em ngọt xớt.

- Chị Nhàn, chị gặp chúng tôi có việc gì đấy?

- Dạ, thưa anh - Vừa nói Nhàn vừa tiến lại sát chỗ Thắng ngồi – Tiết trời đang vào hè nóng nực, các anh làm ở trạm đường biên này vất vả quá...

- Xin chị cứ nói thẳng cho ngắn gọn hơn!

Thị Nhàn xoa xoa hai tay, hất nhẹ mái tóc để lộ rõ khuôn mặt trái xoan với lời nói uyển chuyển thiết tha, rồi phân bua:

- Anh Thắng, em là con gái tài hèn phận yếu có biết buôn bán gì đâu, suốt ngày ở nhà giúp gia đình nội trợ, bếp núc có đi đâu xa. Vừa rồi em có mấy cô bạn đi chợ trên này về bảo dạo này hàng đi Trung Quốc bán chạy lắm. Em nhẹ dạ đi mua mấy chục tấn kim loại đem lên đây để bán. Bọn nó bảo em là "hàng thứ thiệt", không ngờ hàng dởm. Bọn hắn lừa em lấy hàng chục triệu đồng, em chết mất thôi! Bây giờ biết về ăn nói với chồng con thế nào đây? Anh cho em xin lại về để trả cho bọn đểu cáng này.

Vừa nói Nhàn vừa nấc lên, hai dòng nước mắt chảy dàn dụa trên khuôn mặt, thị cắn môi ra vẻ tức giận kẻ đã lừa mình. Thắng chưa hiểu việc gì đã xảy ra xung quanh bức thư. Anh bóc, đọc lướt qua dòng chữ biết ngay con mụ buôn lậu này có sạn đầu và tài đóng kịch. Mới có một ngày thôi thị đã đi gõ cửa các nhà ông lớn để cứu vãn số hàng...

- Chị về đi, màn kịch chị đóng hơi vụng.

Vừa nói Thắng vừa gấp lá thư bỏ vào túi. Lòng anh phân vân khó hiểu. Mới hôm qua, một ông cấp trên đi công tác qua đây yêu cầu lấy một tấm về ủy ban khoa học tỉnh giám định xem là kim loại gì? Mà hôm nay thì ông trưởng phòng quản lý thị trường lại viết thư tay khẳng định "Đây là mặt hàng kim loại sắt, đề nghị trạm giải quyết cho đương sự đưa về để xây dựng". Ông Hoàng ăn phải bả con mụ Nhàn này sao? Thời buổi này khó làm việc quá, chưa đầy hai tư giờ đã có nhiều ý kiến không biết nghe ai. Thắng kiên quyết:

- Thôi chị vui lòng chờ đợi, bao giở có kết quả chúng tôi sẽ báo cho chị đến giải quyết.

Nhàn mặt đỏ gay, thị đi ra đóng sầm cửa xe, hai bên chưa kịp chào nhau thì chiếc xe đã lao vút về hướng thị xã Lạng Sơn.

Trong nhà, ông Quang hết ngồi lại đứng, ruột ông nóng như lửa đốt, không hiểu có việc gì xảy ra. Từ khi tiễn Hoàng ra về ông vẫn đánh giá anh ta là một con người tin cậy. Hay nó đã thay lòng đổi dạ? Trước mặt thì nó "vâng", khi vắng mình thì nó sấp ngửa như bàn tay. Hay cấp trên đã biết sự việc này, đã ăn hớt tay ông? Nếu sự việc diễn ra như vậy thì bọn đàn em quả thực vô dụng. Nhưng việc thu giữ hơn ba mươi tấn niken này ngoài ông và Hoàng ra không có ai biết. Nếu thằng Hoàng nó đánh tháo số hàng này thì ta sẽ cho nó bài học! Khi đề bạt Hoàng lên chức trưởng phòng ông cũng đau đầu lời qua tiếng lại vì anh ta chưa thoát nạn mù chữ, không học trường lớp quản lý nào, chỉ có ôm chân lãnh đạo, ô dù... thậm chí có người còn xỉ mắng nó như té tát vào mặt, ông vẫn phải bấm bụng chịu. Lẽ nào hắn lại phụ công của mình! Qua mấy lần Hoàng đến nhà ông chơi, cũng đủ chứng minh được tấm lòng thành của nó. Không nói các tiện nghi trong gia đình, ngay cả chiếc xe Sim Sơn màu xanh ta đang dùng cũng có phần nó đóng góp. Cứ nghe mấy ông "ngồi chơi, xơi nước" đề bạt thằng "cứng đầu, cứng cổ" thì khác gì tự mình đưa tay vào còng số tám... Đang suy nghĩ miên man thì chuông điện thoạt đổ một hồi dài, ông vội cầm máy:

- A lô! Tôi nghe đây, Quang đây, à chú Văn đấy hở? Mọi việc thế nào chú báo cáo đi! Đã chuẩn bị xong xuôi đầy đủ số tiền cần mang theo hả? Tốt lắm! Ôtô sẵn sàng rồi, tôi đi ngay đây!

Đêm khuya; mưa rơi nặng hạt, phố xá vắng vẻ, người tài xế cho tăng tốc độ và dừng lại trước cửa một cơ quan bạn. Quang nhanh nhẹn bước lên ngôi nhà gần đấy, gõ cửa.

- Đêm hôm khuya khoắt thế này, ai hỏi có việc gì đấy?

- Quang đây mà!

- Ôi bác Quang thật - Vợ Hoàng reo lên - Đêm hôm khuya khoắt, bác đi đâu vất vả thế. Mời bác vào nhà chúng em chơi.

- Cô thông cảm, bận lắm, bây giờ anh và chú cần vào ngay trạm kiểm soát lấy số niken đem về để xử lý.

Hoàng tròn xoe mắt trước câu nói của Quang:

- Thưa anh, đã khuya rồi. Anh để ngày mai hai anh em mình vào trạm giải quyết cũng không muộn anh à.

- Đây là lệnh của cấp trên, chứ không phải là lệnh của tôi. Trên đã chỉ thị cho tôi và anh phải giải quyết việc này ngay. Là một người đảng viên, một lãnh đạo anh chẳng có gương mẫu gì cả! Anh em bộ đội, công an và các đồng chí ở trạm đang làm việc suốt ngày đêm, nhịn ăn mất ngủ thậm chí hy sinh cả xương máu, người ta có kêu ca gì đâu. Cấp trên tin tưởng anh em mình thì mình đừng có phụ lòng. Số phận tôi và anh đều do các cụ quyết định cả đấy!

Hoàng chỉ lí nhí một vài câu gì đó rồi bảo vợ đưa chiếc cặp theo Quang lên ôtô.

Xe chuyển bánh, đường lên trạm khá dài, nhưng chẳng ai nói chuyện với nhau. Đến đoạn đường bằng phẳng Quang quay lại nói với Hoàng:

- Chú có biết chú Văn không? - Vừa nói Quang vừa chỉ tay sang chỗ Văn:

- Vâng, em cũng nghe tên, nhưng hôm nay mới gặp nhau!

Câu nói của Quang làm Văn giật mình. Từ ngày Văn đi buôn lậu bị buộc thôi việc về địa phương, mấy ai để ý đến, chỉ có mấy ông kiểm sát làm việc với nhau mới biết, nhưng cùng lúc ấy Quang đã tiếp lời:

- Chú Văn là cán bộ Viện kiểm sát. Phó viện tương lai đấy.

Hoàng reo lên:

- Chết thật! Xin lỗi anh, thế mà em cứ tưởng ông Văn làm ở tỉnh đội cơ. Hóa ra hôm nay anh em mình đủ bộ, cơ quan pháp luật, cơ quan quản lý lại được cấp trên trực tiếp chỉ đạo, thật một chuyến đi hiếm có!

Chuyện trò đang râm ran thì chiếc xe đỗ xịch trước cửa trạm, Hoàng nhanh nhẹn bước xuống, ông Quang cắp cặp theo sau. Mấy cán bộ trực ca hôm đó thấy thủ trưởng đến đều nhanh miệng cùng đứng dậy:

- Em chào thủ trưởng ạ!

- Hừ...

Câu đáp lại của cấp trên làm cho mọi người khó hiếu, hay có gì sơ xuất để cho thủ trưởng phật ý? Lập tức bia lon, thuốc lá ngoại được đặt lên bàn. Sau vài câu thăm hỏi, động viên, Hoàng đứng dậy giới thiệu cho anh em ở trạm biết ông Quang là lãnh đạo cấp trên vào đây có việc đột xuất. Hà Thắng và mọi người nâng cốc chúc mừng "cấp trên đã bớt chút thời gian, không kể đường xá xa xôi, đêm hôm khuya khoắt đem đến cho cán bộ, chiến sĩ ở trạm một tình cảm ưu ái". Anh đề nghị mọi người cạn cốc. Khi cốc bia chúc tụng nhau đã vơi, Quang giục Hoàng chuẩn bị làm việc với trạm để các đồng chí còn thời gian nghỉ ngơi ít phút, kẻo trời sắp sáng. Hoàng mở cặp lấy cuốn sổ tay đặt trước mặt, Quang thay mặt đoàn nói rõ lý do vào để giải quyết số kim loại tạm bắt giữ, rồi ông nói với mọi người:

- Các đồng chí biết không? Số niken này quí hiếm lắm! Nước ta có ngành nào sản xuất được đâu, phải nhập của nước ngoài đấy. Hiện tại trạm mới thành lập chưa có kho bảo quản, vứt hàng lung tung dễ bị mẩt mát, thất lạc. Để chúng tôi đưa về quản lý, điều tra xem rò rỉ ở cơ quan nào ra sẽ báo cáo Trung ương xử lý thích đáng. Các đồng chí chuẩn bị chuyển số niken này lên xe để chúng tôi còn về.

Thắng bối rối trước câu nói của ông Quang chưa hiểu nên cư xử ra sao cho phải lẽ thì ông lại tiếp lời.

- Tôi đã nói hết nhẽ, các đồng chí còn đắn đo gì nữa? Tôi đại diện cho cấp trên chỉ thị cho các đồng chí đưa hàng lên xe, để chúng tôi giao cho ngành hàng - Ông chỉ tay sang Hoàng.

- Đây, anh Hoàng thủ trưởng của các anh người "đẻ" ra trong này là chủ ngành hàng đấy. Các đồng chí chẳng biết tí gì, cũng vì trách nhiệm cả chúng tôi đã mất ngủ, đêm hôm mưa gió mò mẫm vào đây để giúp các đồng chí đưa về trên. Chứ có sung sướng gì đâu! Hơn nữa các đồng chí ở xa tỉnh không biết, con mụ Nhàn mất hàng nó đi gõ cửa từng cơ quan một. Nó gặp nhờ tôi giúp đỡ hứa bồi dưỡng cho một "chỉ", hai "chỉ", rồi một "cây"... vàng. Đồng lương của chúng ta làm gì mua được số vàng đó! Nhưng phẩm chất của người lãnh đạo đâu phải là thứ hàng để bọn buôn bán mua bằng tiền, vàng! Mụ ta đã tức giận ra về định thuê mấy tay côn đồ lên trạm gây rối để tẩu tán số hàng. Các đồng chí phải cảnh giác!

Quang nói vừa dứt lời, Hoàng Vinh nhanh nhẹn đặt trước mặt một tờ giấy biên nhận trạm giao niken về cấp trên, Quang sờ sờ túi áo:

- Ơ hay, mọi lần chiếc kính của mình vẫn bỏ vào túi áo, hôm nay vội đi không biết để ở đâu? Chú Hoàng ký nhận thay anh!

Vừa nói ông vừa giục người trưởng trạm ra xe lấy tiền của trên thưởng về vụ bắt giữ niken. Nhận những tập tiền trong tay Văn trao cho, ông Quang cũng rút trong túi mình ra một tập tiền đưa thêm cho trạm rồi quay lại nói với Hoàng:

- Cấp trên bao giờ cũng quan tâm đến anh em làm ở trạm, đêm hôm vất vả, mất ngủ, nhịn đói có lên đây mới biết được chú nhỉ! Trước khi đi, cô thủ quỹ đưa cho tôi ba triệu đồng, đây là số tiền các đồng chí lãnh đạo chủ chốt gửi gắm niềm tin với anh em ở trạm để các đồng chí trang trải những khó khăn ban đầu - Rồi ông bảo trưởng trạm Hà Thắng: "Số tiền thưởng, đồng chí cứ chia cho anh em có công bắt giữ hàng để anh em bồi dưỡng, không cần làm biên nhận đâu!"

Vừa nói ông vừa bắt tay mọi người chào tạm biệt, anh em ở trạm tiễn chân ông ra ôtô.

Chiếc xe ì ạch chuyển bánh để lại một vệt đen sì. Người lái xe quay lại nói với ông Quang:

- Báo cáo Thủ trưởng, xe chở quá tải không bảo đảm an toàn. Hay ta gửi lại một nửa để sáng mai trời sáng sẽ lên lấy về. Đêm hôm thế này em sợ giữa đường xe trục trặc các thủ trưởng vất vả.

- Không được! Chú cứ bình tĩnh lái cho an toàn, xe đi chậm thôi. Bây giờ có đi đâu nữa mà vội, để sớm mai vất vả chú ra. Hơn nữa mỗi lần vào trạm làm phiền các đồng chí ở đấy, tính tôi không thích. Chú cứ lái đi anh cùng thức với chú.

Hoàng đang ngủ gà ngủ gật, chỉ còn lại hai người thỉnh thoảng nói một vài câu chuyện gì đó để cho quãng đường thêm ngắn lại. Xe đã chạy cách trạm khá xa, chỉ còn hơn chục kilômet nữa thì mọi người sẽ yên giấc ngủ ở nhà, Quang bảo người lái xe:

- Đến Đồng Đăng, chú đưa tôi lên huyện Văn Lãng nhé, không về cơ quan đâu.

Người lái xe ngạc nhiên, nhưng anh biết tính của thủ trưởng, tốt nhất là cứ im lặng mà làm theo lệnh ông.

- Ôi!... ! Anh Quang, xe chạy đi đâu thế này? Các anh không đưa niken về tỉnh à? - Hoàng tỉnh giấc và ngơ ngác hỏi.

- Chú em quê mùa lắm, thời buổi này cứ thẳng như chú thì chỉ có chết mục xương. Chú yên cho để anh và chú Văn tự lo liệu.

Hoàng còn phân vân những gì đang diễn ra thì Văn vụt dậy bảo người lái xe dừng lại, rút trong cặp ra chiếc đèn pin rồi xuống xe soi gì đấy. Hoàng giật mình khi thấy trước mặt là một toán người đang tiến lại phía xe, líu lưỡi gọi: "Cướp, cướp...các anh ơi!".

Ông Quang cười gằn và bảo Hoàng:

- Người cùng hội cả đấy mà!

Hoàng trố mắt:

- Thế ra... mọi việc các anh đã xếp đặt từ trước? Quang, Văn chỉ cười. Giao hàng xong cả bọn cùng nhau trở lại thị xã Lạng Sơn.

Thời gian trôi đi, chẳng ai còn để ý đến chuyến xe đêm ấy. Ông Ouang sung sướng "chỉ có cái tặc lưỡi thôi mà mỗi người cũng được mươi triệu đồng". Số tiền lớn ấy cuộc đời ông từ khi đi thoát ly đến bây giở, sắp sửa về hưu có nằm mơ cũng chẳng thấy. Đang miên man với giấc mơ lý thú "mua đất, làm nhà, chuyển vợ con ra thành thị..." thì cô văn thư đưa cho ông chiếc quyết định đình chỉ công tác do đồng chí Chủ tịch tỉnh ký và một giấy báo ngày giờ đến cơ quan pháp luật làm việc. Vã mô hôi, ông chạy lại chiếc máy điện thoại... Nhưng mọi việc đã muộn! Vì những người đi chuyến xe với ông đêm hôm nọ đã bị cơ quan pháp luật bắt và khai rõ mọi việc. Ông Quang lảo đảo rồi ngồi xịch xuồng ghế, tự thốt lên: "Giá như sau lần tham ô trước ta về nghỉ hưu thì làm gì đến nỗi đau đầu như thế này!". Rồi ông thiếp đi. Hình ảnh một phiên tòa đang hiện lên rất rõ, cùng những lời tuyên án...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn