Bài viết

NHỮNG THANH NIÊN XUNG PHONG TRƯỜNG SƠN – TUỔI TRẺ VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI

Phú Thọ07/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG THANH NIÊN XUNG PHONG TRƯỜNG SƠN – TUỔI TRẺ VIẾT NÊN HUYỀN THOẠI

"Có một con đường không chỉ được mở bằng cuốc, xẻng và mồ hôi, mà còn được viết nên bằng lòng dũng cảm, tuổi thanh xuân và cả sự hy sinh của biết bao người Việt Nam."

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Đường Trường Sơn là tuyến vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Trên những cánh rừng bạt ngàn, hàng triệu tấn lương thực, vũ khí và thuốc men được vận chuyển để phục vụ chiến đấu.

Để giữ cho con đường ấy luôn thông suốt, hàng vạn thanh niên xung phong đã tình nguyện lên đường. Họ là những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi, rời mái trường, ruộng đồng và gia đình để đến với núi rừng Trường Sơn.

Công việc của họ vô cùng gian khổ.

Ban ngày, máy bay Mỹ liên tục ném bom, bắn phá các tuyến đường. Ban đêm, các đội thanh niên xung phong lại mang cuốc, xẻng, xà beng ra san lấp hố bom, sửa đường, bắc cầu, kéo xe bị sa lầy và dẫn đường cho những đoàn xe vận tải.

Có những hôm vừa lấp xong một hố bom thì một trận bom khác lại trút xuống. Đất đá vùi lấp con đường vừa được sửa. Không ai bảo ai, mọi người lại tiếp tục bắt tay vào công việc.

Nhiều người chỉ mới mười tám, mười chín tuổi.

Họ mang theo trong ba lô vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay, chiếc đàn ghi-ta hoặc vài bức thư của gia đình. Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi, tiếng hát vẫn vang lên giữa núi rừng Trường Sơn, xua tan mệt mỏi và tiếp thêm niềm tin vào ngày chiến thắng.

Có lần, sau một trận bom dữ dội, một cây cầu bị đánh sập. Nếu không khôi phục ngay, đoàn xe chở lương thực và đạn dược sẽ phải dừng lại.

Các đội thanh niên xung phong lập tức có mặt.

Dưới ánh đèn pin mờ và trong tiếng máy bay còn vần vũ trên bầu trời, họ nhanh chóng dọn đất đá, chặt cây, bắc cầu tạm và hướng dẫn từng chiếc xe vượt qua an toàn.

Khi đoàn xe cuối cùng đi qua, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Đó chỉ là một trong hàng nghìn câu chuyện đã diễn ra trên tuyến đường Trường Sơn.

Nhiều thanh niên xung phong đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của tuổi thanh xuân, nhưng đã hiến dâng những năm tháng đẹp nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nhờ sự cống hiến thầm lặng ấy, tuyến đường Trường Sơn vẫn vững vàng suốt những năm chiến tranh, bảo đảm cho hàng triệu lượt cán bộ, chiến sĩ cùng khối lượng lớn vũ khí, lương thực và phương tiện đến với chiến trường miền Nam.

Ngày nay, khi đến thăm những di tích trên đường Trường Sơn, chúng ta vẫn cảm nhận được sự hy sinh to lớn của lớp lớp thanh niên xung phong năm xưa. Họ không chỉ mở đường giữa núi rừng mà còn mở đường cho khát vọng thống nhất đất nước.

Hình ảnh những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi với chiếc mũ tai bèo, cây cuốc trên vai và nụ cười lạc quan đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn