Những thanh niên xung phong tuổi thiếu niên tại Chiến dịch Điện Biên Phủ
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 không chỉ được làm nên bởi những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, mà còn in đậm dấu chân thầm lặng của hàng vạn thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến. Trong số đó, có những con người khi ra trận tuổi đời còn rất trẻ, mang trong tim lòng yêu nước nồng nàn và ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ông Cao Xuân Đôn và bà Hồ Thị Thảo là hai nhân chứng sống như thế.
Những năm đầu thập niên 1950, khi đất nước đang chìm trong khói lửa kháng chiến chống thực dân Pháp, ông Cao Xuân Đôn và bà Hồ Thị Thảo mới chỉ là những thiếu niên tuổi mười lăm, mười sáu. Dù tuổi đời còn nhỏ, nhưng trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hai ông bà đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, sẵn sàng rời xa gia đình, quê hương để lên đường phục vụ chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ.
Trong những tháng ngày cam go ấy, ông bà được giao những nhiệm vụ vô cùng gian khổ nhưng hết sức quan trọng:
Vận chuyển lương thực, đạn dược vượt núi cao, rừng sâu, qua những con đường bị bom địch cày xới.
Chuyển tin, dẫn đường, đảm bảo mạch liên lạc thông suốt cho các đơn vị bộ đội chủ lực.
Mở đường, sửa đường, san lấp hố bom, bảo đảm tuyến vận tải được thông suốt ngày đêm.
Những gánh thóc nặng trĩu trên vai, những đêm mưa rét ngủ rừng, những lần đối mặt với bom rơi, đạn nổ… tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời ông bà. Có những lúc đói lả, mệt lả, nhưng chưa bao giờ ông Cao Xuân Đôn và bà Hồ Thị Thảo nghĩ đến việc chùn bước. Trong tâm trí của những thanh niên tuổi thiếu niên năm ấy, chỉ có một suy nghĩ giản dị mà lớn lao:
“Bộ đội còn cần mình, Tổ quốc còn cần mình.”
Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng, non sông thu về một mối. Ông bà trở về với đời thường, tiếp tục lao động, cống hiến, xây dựng quê hương trong thời bình. Thời gian trôi qua, mái tóc xanh ngày nào nay đã bạc trắng, đến nay ông Cao Xuân Đôn và bà Hồ Thị Thảo đều đã ở tuổi ngoài 90, nhưng ký ức về những năm tháng thanh xuân nơi chiến trường Điện Biên vẫn vẹn nguyên, sống động như mới hôm qua.
Câu chuyện về ông bà không chỉ là ký ức của riêng một gia đình, mà còn là biểu tượng sinh động cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong kháng chiến. Đó là những trang lịch sử bằng xương, bằng máu, bằng mồ hôi của những con người bình dị mà vĩ đại – để các thế hệ hôm nay và mai sau luôn trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.



