Cựu chiến binh

Những thanh xuân gửi lại tuyến đường

Bác Nguyễn Văn Tùng là cựu Thanh niên xung phong thuộc Đại đội 3, Tổng đội TNXP chống Mỹ cứu nước, từng tham gia mở đường và san lấp hố bom tại ngã ba Đồng Lộc và tuyến đường mòn Hồ Chí Minh giai đoạn 1968 - 1972. Câu chuyện của bác là hồi ức về những đêm thức trắng dưới mưa bom bão đạn, lấy máu xương để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt, thể hiện tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của tuổi trẻ Việt Nam thời bấy giờ.

Đà Nẵng08/05/2026Trần Ngô Quang Sơn (Trường Đại học Kỹ Thuật Y Dược Đà Nẵng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Ký ức đêm hoa lửa: Những thanh xuân gửi lại tuyến đường

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên 20 tuổi Nguyễn Văn Tùng đã gác lại giấc mơ đèn sách, xung phong lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác được biên chế vào lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP), nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại rốn bom Đồng Lộc và sau này là các trọng điểm dọc tuyến đường Trường Sơn.

Trong ký ức của người cựu TNXP, những năm tháng ấy không có ngày và đêm, chỉ có tiếng gầm rú của máy bay địch và ánh sáng chói lòa của pháo sáng, bom napan. Bác Tùng rưng rưng nhớ lại một đêm tháng 7 năm 1969, khi một tọa độ trên tuyến đường bị địch đánh phá ác liệt. Hàng chục hố bom sâu hoắm cắt đứt con đường huyết mạch, trong khi đoàn xe chở đạn dược và lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam đang phải nằm chờ trong rừng sâu.

"Lúc đó, khẩu hiệu của chúng tôi là 'Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc'. Máy bay địch vừa rời đi, khói bom còn khét lẹt, toàn đội đã lao ra mặt đường," bác Tùng kể. Dưới ánh sáng mờ ảo của trăng rừng và những chùm pháo sáng địch thả lơ lửng, hàng chục con người với cuốc, xẻng, quang gánh thoăn thoắt san lấp hố bom. Đất đá không đủ, các anh chị em thậm chí chặt cả những thân cây lớn, dỡ cả cánh cửa nhà dân ở các bản làng lân cận để lót đường cho xe qua.

Có những khoảnh khắc sinh tử cận kề khi bom nổ chậm chưa kịp rà phá, nhưng không một ai lùi bước. Bác Tùng nhớ nhất hình ảnh người đội trưởng của mình, anh Lê Văn Hải, đã lấy thân mình làm cọc tiêu sống, đứng bên mép hố bom sâu hoắm vẫy chiếc nón lá để hướng dẫn từng chiếc xe tải nhích qua trong đêm tối mịt mùng. Đêm đó, đoàn xe qua trót lọt, nhưng anh Hải và hai đồng chí khác đã mãi mãi nằm lại sau một trận bom cày xới vào rạng sáng hôm sau.

Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của người cựu binh già: "Chúng tôi thời ấy không ai nghĩ đến cái chết. Tuổi trẻ của chúng tôi là những đêm hoa lửa, rực rỡ và bi tráng. Đồng đội tôi nhiều người đã nằm lại ở tuổi mười tám, đôi mươi để đất nước có ngày hòa bình."

Hôm nay, trở về với cuộc sống đời thường tại mảnh đất Đà Nẵng hiền hòa, bác Tùng vẫn giữ nếp sống giản dị và tinh thần của một người lính Cụ Hồ. Lời kể của bác không chỉ là một mảnh ghép của lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mãnh liệt cho thế hệ trẻ hôm nay. Những câu chuyện thời hoa lửa ấy nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình và độc lập mà chúng ta đang tận hưởng được đánh đổi bằng thanh xuân, máu và nước mắt của cả một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn