NHỮNG THỬA RUỘNG ĐỂ XÂY TƯƠNG LAI
Có những gia đình ở vùng biên đã nhường đi phần đất quý giá nhất của mình để xây trường học.
Không phải đất bỏ hoang. Không phải đất dư thừa. Mà là những thửa ruộng đang canh tác, những ao cá, đồi cây, những nguồn thu nhập chính nuôi sống cả gia đình.Ở xã Tam Lư, Thanh Hóa, anh Hà Văn Triệu đã hiến một sào ruộng duy nhất của mình để xây trường. Với người nông dân vùng biên, ruộng không chỉ là đất. Đó là mùa vụ, là hạt thóc, là kế sinh nhai của cả nhà. Nhưng anh vẫn quyết định nhường lại.Anh nói: “Tôi hiến một sào ruộng, nhưng nhiều hộ còn hơn thế. Tất cả vì tương lai con em chúng ta…”Còn tại xã Tam Thanh, gia đình anh Lương Văn Huỳnh tự nguyện bàn giao hơn 6.000m² đất ao cá và đồi luồng để lấy mặt bằng xây trường học. Đó là nguồn thu nhập chính của cả gia đình. Nhưng anh Huỳnh hiểu rằng, chỉ vài tháng nữa thôi, chính con trai mình sẽ được học trong ngôi trường được xây trên mảnh đất ấy.Với những người dân nơi phên dậu Tổ quốc, sự hy sinh ấy không ồn ào. Họ không nói những điều lớn lao. Họ chỉ lặng lẽ nhường đi phần đất gắn bó với đời sống của mình, bởi họ tin rằng con chữ sẽ mở ra một tương lai khác cho con em vùng biên.Trong khi người dân hiến đất, trên các công trường, cán bộ chiến sĩ và các đơn vị thi công cũng đang chạy đua với thời gian để hoàn thành 248 trường phổ thông nội trú liên cấp tại 248 xã biên giới theo tinh thần Kết luận 81 của Bộ Chính trị.Ở nơi biên cương, một ngôi trường không chỉ là nơi dạy chữ. Đó còn là nơi giữ chân con em đồng bào, giữ gìn văn hóa, nuôi dưỡng ước mơ và góp phần xây dựng thế trận biên phòng toàn dân vững chắc.Một thửa ruộng được nhường đi hôm nay có thể trở thành lớp học ngày mai. Một ao cá, một đồi cây được trao lại hôm nay có thể trở thành nơi chắp cánh cho những thế hệ học trò vùng biên.Và ở nơi phên dậu Tổ quốc, những ngôi trường ấy chính là những “cột mốc mềm” bền bỉ giữ dân, giữ đất, giữ tương lai.



