NHỮNG THƯƠNG BINH KHÔNG CÒN GỌI TÊN
NHỮNG THƯƠNG BINH KHÔNG CÒN GỌI TÊN
Không phải ai đến bệnh xá cũng được ghi nhớ đầy đủ. Có những người chỉ xuất hiện trong một thời điểm ngắn, rồi biến mất theo dòng chuyển thương. Nhưng trong lúc họ ở đó, họ được điều trị như bất kỳ ai khác.
Nhật ký không nhấn mạnh tên tuổi, mà nhấn mạnh trách nhiệm. Con người đến và đi nhanh, nhưng công việc thì không thay đổi.
Trong môi trường ấy, việc giữ lại sự bình đẳng trong điều trị trở thành một nguyên tắc thầm lặng. Không cần tuyên bố, nhưng luôn được thực hiện.



