Cựu chiến binh

Những toa tàu không rời bến

Sáng 17 tháng 2 năm 1979, tiếng còi tàu thường nhật tại ga Lào Cai bị thay thế bởi tiếng gầm rú của đạn pháo tầm xa. Tại "cửa ngõ" huyết mạch này, những công nhân đường sắt đã buông cái cờ hiệu, tay cầm súng trường, sát cánh cùng bộ đội địa phương biến những toa tàu, sân ga thành chiến lũy kiên cường để ngăn chặn bước chân quân xâm lược.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời mờ sáng, sương mù phủ kín những dãy toa tàu nằm chờ ăn hàng tại ga Phố Mới. Bất ngờ, mặt đất rung chuyển, tiếng pháo từ phía bên kia biên giới dội xuống như trút nước. Nhà ga – biểu tượng của sự kết nối – bỗng chốc trở thành trọng điểm đánh phá của địch hòng cắt đứt đường chi viện của ta.

Tôi khi ấy là một thanh niên mới vào nghề, cùng anh em trong đội tự vệ hỏa xa lập tức triển khai vị trí chiến đấu. Anh trưởng kíp tên là Vinh, người gốc Nam Định, dáng người đậm chắc, vốn là lính phục viên. Anh hô lớn: "Anh em! Tàu có thể dừng nhưng lòng người không được lùi. Giữ lấy ga, giữ lấy những toa hàng này cho đồng bào dưới xuôi!"

Suốt những ngày đêm bám trụ, chúng tôi tận dụng những toa tàu bằng thép dày làm lá chắn. Địch dùng pháo bắn nát các đường ray, khói lửa mịt mù che khuất cả lối đi. Có những lúc giặc tràn vào tận sân ga, chúng tôi phải đánh giáp lá cà bằng lưỡi lê, báng súng. Anh Vinh chỉ huy một tổ chốt giữ ở nhà kho số 3, nơi chứa đầy lương thực dự trữ. Địch tập trung hỏa lực bắn phá hòng chiếm kho, nhưng tổ của anh vẫn kiên cường bám trụ.

Trong một đợt tấn công ác liệt vào ngày thứ tư, một quả đạn pháo rơi trúng toa xe nơi anh Vinh đang chỉ huy. Khi khói tan, tôi lao đến thì thấy anh đã bị thương rất nặng, đôi bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng hướng về phía cầu Hồ Kiều. Anh nhìn tôi, hơi thở đứt quãng: "Nghĩa... đừng để... chúng nó chiếm được... đầu máy... Phải bảo vệ... tài sản của nhân dân...".

Anh ra đi ngay bên cạnh bánh sắt của toa tàu mà anh đã gắn bó cả tuổi thanh xuân. Máu của anh thấm xuống nền đá dăm của đường ray, hòa vào bụi bẩn và khói súng.

Hòa bình trở lại, ga Lào Cai lại rộn rã tiếng còi tàu, những chuyến hàng lại xuôi ngược Bắc - Nam. Nhưng với tôi, mỗi khi nhìn thấy những toa tàu lăn bánh, tôi lại nhớ về anh Vinh và những người anh em tự vệ hỏa xa năm ấy. Họ đã nằm xuống để những con đường sắt mãi mãi là mạch máu nối liền tình yêu thương của Tổ quốc, không một thế lực nào có thể chia cắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những toa tàu không rời bến | Câu chuyện thời hoa lửa