Bài viết

NHỮNG TRÁI TIM BẤT DIỆT

Thông tin nhân chứng • Họ và tên : Đặng Ngọc Trừu • Năm sinh : 1955 Địa chỉ : Thôn Tế Quan , xã Đông Vinh, huyện Đông Hưng , tỉnh Thái Bình. Nay là xã Bắc Đông Quan, tỉnh Hưng Yên • Tóm tắt quá trình cống hiến của ông : Ông nhập ngũ năm 17 tuổi, ở tuổi đẹp nhất của đời người ông đã quen với tiếng súng, tiếng bom nơi thành cổ Quảng Trị, nơi ấy ông chiến đấu anh dũng cùng đồng đội trong sư đoàn 325, bảo vệ thành cổ suốt 81 ngày đêm . Ông là một chiến sĩ quả cảm, có nhiều huy chương trong đó có huy

Hưng Yên30/12/2025Bùi Thị Hân, Lê Trần Phương Linh, Phạm Văn Hưng, Đặng Hải Anh • Lớp : 12A4 (xã Đông Quan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ảnh cựu chiến binh Đặng Ngọc Trừui

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca bất diệt được viết lên bằng máu, bằng hoa và cả nước mắt của bao thế hệ cha anh . Trong bản trường ca ấy có những chương rực rỡ nhất, hào hùng nhất, những năm tháng mà người Việt Nam gọi bằng thời hoa lửa. Trong quá trình thực hiện dự án này, chúng tôi may mắn được gặp gỡ ông Đặng Ngọc Trừu, ông là thương binh, nạn nhân của chất độc da cam sau những chiến đấu anh dũng tại thành cổ Quảng Trị. Ông cũng nguyên là cán bộ tỉnh đoàn Thái Bình và Ủy ban mặt trận tổ quốc huyện Đông Hưng . Trải qua bao năm chiến đấu gian khổ mà oanh liệt, khi được hỏi về hành trình ấy, ông đã kể cho chúng tôi nghe câu chuyện cuộc đời ông khi đất nước còn khói lửa chiến tranh .Ông kể từ những ngày tháng còn là cậu học sinh cấp 2 gắn bó với quê nhà

tới thanh xuân rực rỡ được cống hiến hết mình cho tổ quốc thân yêu và cuối cùng là con đường trở về nơi bắt đầu. Khi ông còn là một cậu học sinh lớp 7A trường Đông Vinh, lúc đó Đế quốc Mỹ đang bắn phá miền Bắc nước ta, học sinh phải học sơ tán vì các thôn xóm cạnh lớp học là các hầm hào tránh bom. Hành trang đi học lúc đó của ông chỉ vỏn vẹn cái túi vải thô đựng sách và đôi dép cao su, ăn uống cũng không được đầy đủ ( cơm độn khoai ngứa,.. ) .Khó khăn là vậy nhưng ông cùng bè bạn luôn kiên trì trên hành trình đi tìm con chữ, sự cần cù chăm chỉ ấy vẫn luôn được phát huy ngay cả trong những năm tháng chiến đấu cho đến khi đất nước không còn mùi thuốc súng, hoàn thành nhiệm vụ cao cả thì ông cùng các đồng đội lại đồng hành cùng nhau để hoàn thành việc học còn dang dở Không chỉ kể về những khó khăn trong tuổi thơ của mình, ông còn chu đáo khuyên răn và thể hiện niềm hy vọng tới thế hệ mai này rằng : “ Hãy luôn tìm hiểu về lịch sử dân tộc, về hành trình lấy lại Độc Lập- Tự Do của dân tộc ta để hiểu thêm, hiểu đúng về con người Việt Nam và ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước như ông đã làm.” Tiếp tục trên chuyến hành trình của người chiến sĩ ấy là hình ảnh của anh bộ độ cụ Hồ . Tuổi 17, 18 ở thế hệ của ông mọi người thi nhau nộp đơn tình nguyện nhập ngũ, có lẽ đó chính là một niềm vinh dự của tuổi trẻ, là lúc ghi dấu ấn thanh xuân của một đời người. Ông nghẹn ngào nói với chúng tôi vào quân ngũ là bước ngoặt của cuộc đời ông, nơi đó tôi luyện cho ông đôi chân không mỏi và những kĩ năng chiến đấu. Năm ấy miền Bắc vừa sản xuất, chiến đấu vừa chi viện mọi mặt cho miền Nam, bộ đội như ông được ăn cơm độn ngô, ăn hạt bo bo nhưng mọi người không một ai nao núng bỏ cuộc mà luôn rèn luyện tốt mong ngày vào Nam đánh giặc. Sau 3 tháng rèn luyện gian khổ, ông cùng đồng đội hành quân vượt qua nhiều điểm bắn phá, tới nơi bổ sung vào mặt trận Quảng Trị nơi vô cùng ác liệt. ( Trong cuộc chiến 81 ngày đêm ) ông Ba Lâm bị thương nhưng vẫn may mắn được cắm cờ Việt Nam trên các điểm chốt giữ ở Quảng Trị ; buộc Mỹ phải kí hiệp định Paris rút quân khỏi Việt Nam.
Trong cuộc nói chuyện trực tiếp, ông kể nhiều về cách đánh, tránh, giữ đất giải phóng và đời sống khó khăn, đặc biệt hơn là những người đồng đội đã anh dũng hy sinh trên chiến trường , nhiều phần mộ đến hiện tại vẫn chưa rõ danh tính, ông cùng những người đồng đội may mắn sống sót trở về vẫn luôn đi tìm kiếm và vào miền Nam thăm viếng những đồng đội đã hy sinh.

Thật là những nhân chứng quý báu , những kiến thức thực tế để chúng ta hiểu thêm về sự ác liệt của chiến tranh và sự anh dũng hy sinh để dành lại độc lập tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn