Những trái tim không ngủ (1)
Tôi vẫn thường nói với các cháu rằng: tuổi trẻ của chúng tôi năm ấy không có những giấc ngủ trọn vẹn. Không phải vì chúng tôi không muốn ngủ, mà bởi trái tim lúc nào cũng thức – thức vì nhiệm vụ, vì đồng đội, và vì một niềm tin không bao giờ tắt.
Tôi vẫn thường nói với các cháu rằng: tuổi trẻ của chúng tôi năm ấy không có những giấc ngủ trọn vẹn. Không phải vì chúng tôi không muốn ngủ, mà bởi trái tim lúc nào cũng thức – thức vì nhiệm vụ, vì đồng đội, và vì một niềm tin không bao giờ tắt. Tôi là thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra mặt trận. Ban ngày, bom đạn dội xuống không ngớt. Ban đêm, chúng tôi lại tiếp tục làm việc, tranh thủ từng giờ để con đường không bị gián đoạn. Có những đêm, cả đơn vị thức trắng. Đêm Trường Sơn tối lắm. Không có điện, chỉ có ánh trăng mờ và những vì sao le lói. Nhưng với chúng tôi, đêm không phải để nghỉ ngơi, mà là lúc bắt đầu một “ca làm việc” mới. Từng nhóm nhỏ lặng lẽ ra đường, người cầm cuốc, người xẻng, người soi đèn. Tôi còn nhớ rõ một đêm đặc biệt. Hôm đó, tuyến đường bị bom đánh sập nặng. Hố bom sâu hoắm, đất đá ngổn ngang. Nếu không kịp sửa, đoàn xe sáng mai sẽ không thể đi qua. Chúng tôi nhận lệnh: phải thông đường trước khi trời sáng. Ai cũng mệt sau một ngày dài, nhưng không ai do dự. Tất cả nhanh chóng bắt tay vào việc. Tiếng cuốc xẻng vang lên đều đều trong đêm tĩnh mịch. Trong nhóm tôi có Thu – cô bạn nhỏ tuổi nhất. Thu gầy nhưng nhanh nhẹn, lúc nào cũng vui vẻ. Vừa làm, Thu vừa nói nhỏ:
“Cố lên nhé! Mai xe qua được là vui lắm!” Tôi nhìn Thu, thấy trong đôi mắt ấy ánh lên một niềm tin mạnh mẽ. Đêm càng về khuya, sương xuống lạnh buốt. Tay tôi tê dại, vai đau nhức, mắt díp lại vì buồn ngủ. Có lúc tôi phải tự nhéo tay mình để tỉnh táo. Nhưng rồi, tôi nghe tiếng Thu cười khe khẽ:
“Đừng ngủ nhé! Trái tim mình còn thức mà!” Câu nói ấy khiến tôi bật cười, quên cả mệt. Chúng tôi tiếp tục làm, từng xẻng đất, từng hòn đá được dọn đi. Không ai nói đến nghỉ ngơi. Không ai nghĩ đến bản thân. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải hoàn thành con đường này. Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi những chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, ánh đèn xe chiếu lên gương mặt lấm lem của chúng tôi. Ai nấy đều mệt rã rời, nhưng nụ cười thì rạng rỡ. Thu quay sang tôi, cười:
“Thấy chưa, trái tim mình không ngủ đâu!” Tôi gật đầu, nước mắt chợt trào ra. Nhiều năm đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ những đêm không ngủ ấy – những đêm mà trái tim của chúng tôi đập cùng một nhịp, vì một mục tiêu chung. Giờ đây, khi cuộc sống đã bình yên, tôi vẫn tin rằng: Có những giấc ngủ là cần thiết…
nhưng cũng có những lúc, chính những “trái tim không ngủ” đã làm nên điều kỳ diệu.



