Cựu chiến binh

Những trận đánh ác liệt và tinh thần đồng đội

xã Giao Thịnh, huyện Giao Thủy, có bác Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh mà nhiều người dân trong xã luôn kính trọng. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm gần cánh đồng lúa trải dài ra phía biển. Mỗi buổi chiều, bác thường ngồi trước hiên, chậm rãi kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa.

Ninh Bình10/05/2026Đỗ Minh Quân (chi Đoàn Bỉnh Di Đông xã Giao Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

xã Giao Thịnh, huyện Giao Thủy, có bác Nguyễn Văn Lâm – một cựu chiến binh mà nhiều người dân trong xã luôn kính trọng. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm gần cánh đồng lúa trải dài ra phía biển. Mỗi buổi chiều, bác thường ngồi trước hiên, chậm rãi kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa.

Bác Lâm sinh năm 1952 trong một gia đình làm nông nghèo. Tuổi thơ của bác gắn liền với ruộng đồng, với tiếng sóng biển Giao Thủy và những buổi theo cha ra đồng cấy lúa. Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ bác lặng lẽ lau nước mắt, còn cha bác chỉ vỗ vai con trai và nói: “Đi giữ nước, giữ lấy danh dự quê mình.”

Những năm tháng ở chiến trường miền Trung là quãng thời gian không thể nào quên. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất đá rung chuyển, nhiều khi bữa ăn chỉ là nắm cơm vắt khô cứng. Bác kể có những đêm hành quân xuyên rừng, trời mưa tầm tã, quần áo ướt sũng, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng vì một mục tiêu chung: độc lập cho Tổ quốc.

Điều bác nhớ nhất không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà là tình đồng đội sâu nặng. Trong đơn vị của bác có một người bạn quê Trực Ninh, hiền lành và rất hay hát. Giữa những giờ nghỉ hiếm hoi, anh thường cất tiếng hát những bài ca về quê hương Nam Định, về cánh đồng lúa và con đê dài ven biển. Tiếng hát ấy tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị giữa những ngày gian khó.

Có lần, trong một trận giao tranh, đơn vị bác bị pháo kích bất ngờ. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng. Không chút do dự, bác cùng đồng đội lao ra giữa làn đạn để kéo bạn vào nơi an toàn. Sau trận ấy, bác bị mảnh đạn sượt qua tay, để lại một vết sẹo đến tận bây giờ. Bác nói: “Vết sẹo này nhắc tôi nhớ về những người đã ngã xuống, để mình được sống và trở về.”

Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Bác Lâm trở về Giao Thịnh trong niềm vui đoàn tụ. Quê hương khi ấy còn nghèo, đường làng lầy lội, nhà cửa đơn sơ. Nhưng với bác, chỉ cần được sống trong hòa bình, được nghe tiếng sóng biển quê nhà là đã hạnh phúc lắm rồi.

Trở về đời thường, bác tiếp tục làm ruộng, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh xã và thường xuyên nói chuyện truyền thống cho học sinh trong trường. Bác luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ Giao Thịnh rằng: “Các cháu phải biết trân trọng hòa bình. Học tập tốt, sống có ích, đó là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh.”

Nghe bác kể chuyện, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn là thời của lý tưởng cao đẹp, của lòng yêu nước và tình người sâu sắc. Những người lính như bác Lâm đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ từng tấc đất quê hương, để hôm nay chúng ta được sống trong những ngày bình yên.

Câu chuyện của bác khiến tôi thêm tự hào về quê hương Giao Thịnh. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ cha anh trong những năm tháng hoa lửa ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn