Những trận đánh của đặc công Bến Tre
Câu chuyện kể về Phạm Minh Thảo – một chiến sĩ đặc công mưu trí, dũng cảm của Bến Tre. Ông tham gia nhiều trận đánh táo bạo, tiêu biểu là trận tập kích sân bay Tân Thành Tết Mậu Thân 1968, phá hủy nhiều máy bay địch nhưng cũng chịu tổn thất đau xót về đồng đội. Không chỉ gan dạ, ông còn nổi bật với sự sáng tạo trong chiến đấu, như dùng “thuốc an thần” vô hiệu hóa chó canh gác để bí mật tiếp cận mục tiêu. Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ quân đội, góp phần bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quố
Chúng tôi tìm đến nhà Đại tá Phạm Minh Thảo (Tám Thảo), nguyên Phó tham mưu trưởng Bộ CHQS tỉnh Bến Tre ở khu phố 3, phường Sơn Đông, tỉnh Vĩnh Long và được nghe ông kể về những trận đánh xuất quỷ nhập thần của lực lượng đặc công tỉnh Bến Tre trước đây.
Đại tá Phạm Minh Thảo. Ảnh: TÀI PHAN Thế nhưng, chiến thắng nào cũng có những tổn thất nhất định. Trận đánh ấy, 6 đồng chí thuộc một tiểu đội tại mũi cửa mở đã hy sinh do vướng mìn định hướng của địch khi đang rút quân. Ông Tám Thảo nghẹn ngào kể lại giây phút cùng đồng chí y tá bò ngược vào sân bay dưới làn đạn dày đặc để tìm anh em. Do địch phản kích quá mạnh, ông phải đau đớn quyết định giấu thi thể đồng đội dưới ruộng, dùng bùn che phủ để chờ tối mới dám quay lại đưa về. “Đánh trận thì không sợ chết, chỉ sợ không đưa được anh em về với đất mẹ”, ông xúc động nói.Người lính đặc công không chỉ có lòng dũng cảm mà còn phải có trí thông minh và sự am hiểu tường tận địa bàn. Ông Tám Thảo kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về trận đánh Phân chi khu Bình Khánh năm 1972. Để vượt qua hàng rào được bảo vệ bởi những con chó béc-giê hung dữ có khả năng đánh hơi người lạ từ xa, ông dùng chiến thuật “độc nhất vô nhị” mà ông gọi vui là “bài thuốc an thần”. Đó là cách ông xin thuốc ngủ từ quân y, tán nhỏ trộn với trứng vịt lộn rồi nhờ cơ sở bí mật ném cho chúng ăn trước giờ nổ súng. Loại thuốc này không làm chó chết mà khiến chúng trở nên lờ đờ, hưng phấn theo kiểu “say thuốc”, thấy bộ đội là mừng rỡ vẫy đuôi thay vì sủa báo động. Nhờ sự mưu trí này, đơn vị đã tiếp cận hàng rào dễ dàng, vượt qua 5 lớp rào kẽm gai mà địch không hề hay biết. Chỉ mất 20 phút sau khi nổ súng, toàn bộ phân chi khu bị xóa sổ, đơn vị thu gọn vũ khí mà không mất một chiến sĩ nào.Sau ngày đất nước thống nhất, Tám Thảo tiếp tục cầm súng bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia suốt 8 năm trong Đoàn 9906. Ở chiến trường K, ông tiếp tục vận dụng những kinh nghiệm đặc công để chỉ huy đơn vị chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt. Đến năm 1987, sau một chấn thương nặng khiến xương chân bị vỡ, ông rời chiến trường trở về, đảm nhiệm chức vụ Phó tham mưu trưởng Bộ CHQS tỉnh Bến Tre cho đến ngày nghỉ hưu với quân hàm Đại tá năm 1998.


