Cựu chiến binh

NHỮNG TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG CỦA ĐỜI LÍNH

Tái hiện các trận then chốt sau Phước Long: Trạm Bom, sân bay Biên Hòa, Xuân Lộc… dưới điểm nhìn của trưởng xe tăng 363. Câu chuyện khắc họa sự khốc liệt của giai đoạn nước rút, khi mỗi vòng bánh xích đều mang theo sinh tử và trách nhiệm đối với nhân dân.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Xuân Liêm kể rằng người lính tăng khi bước vào những trận đánh cuối của đời lính luôn mang hai cảm giác song song: gấp gáp và tỉnh táo. Gấp vì lịch sử đang chạy từng giờ; tỉnh vì chỉ một sai lầm nhỏ có thể đánh mất sinh mạng của dân và của đồng đội.

Sau Phước Long, 363 còn nguyên các vết thủng. Tổ kỹ thuật chỉ kịp hàn tạm, thay kính ngắm và bổ sung mỗi xe một cơ số đạn rất ít. Địch vẫn còn pháo 155mm từ Bố Đức, các khẩu cao xạ quanh sân bay Biên Hòa, nhiều chốt biệt động giấu B41 trong các tầng nhà. Ban ngày xe phải nằm im; đêm đến mới cơ động. Anh em ăn cơm nắm, nước bi-đông chia từng ngụm nhỏ.

Ngày 9.4, trận Xuân Lộc mở màn tại ấp Bảo Toàn – Suối Cát. Địch dùng DKZ 106 đặt sau tường gạch bắn thẳng, pháo 155 bắn chặn quốc lộ 1, M113 chở biệt động cơ động phản kích. Một xe bạn trúng pháo, cháy ngay bìa cao su. 363 cơ động vòng sang mé phải, bắn phát xuyên tường diệt ổ DKZ, 12,7 khóa các hẻm để bộ binh vận động lên chiếm ụ cát. Kỷ luật hiệp đồng được nhắc liên tục.

Những ngày sau đó là chuỗi phản kích. Địch dùng M113 từ Trảng Táo ập tới, có lúc M48 xuất hiện bắn chéo. 363 chỉ còn rất ít đạn xuyên, phải bắn có lựa chọn rồi lùi nửa thân để nạp đạn an toàn. Y tá tiếp cận thương binh ngay phía sau tăng. Khi ta bóc dần tuyến ngoài, chiếm được cầu, nhà ga, thế trận địch suy sụp, Long Khánh mở cửa cho Quân đoàn phát triển đánh chiếm Biên Hòa rồi bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Rạng sáng 30.4, 363 nằm trong mũi đông tiến vào Sài Gòn. Các bãi mìn, ổ bắn tỉa lẻ lần lượt bị vượt qua bằng sự phối hợp và lòng nhân. Khoảnh khắc cổng dinh bị húc đổ, người lính tăng mới thực sự dám tin rằng cuộc chiến đã khép lại. Anh em ôm lấy nhau, không cần gọi tên, chỉ biết rằng họ còn sống để chứng kiến giờ phút lịch sử.

Sau này ông còn tiếp tục phục vụ đến 1987 mới về hưu, trở lại thôn An Liêm tham gia Hội Cựu chiến binh, truyền cảm hứng cho lớp trẻ. Tôi hiểu rằng những trận đánh cuối cùng của đời lính không chỉ là chiến công, mà là bài học về kỷ luật, về lòng nhân và niềm tin đồng đội. Nhờ thế, dân tộc đã đi trọn con đường thời hoa lửa để bước vào bến bờ hòa bình và thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn