Cựu chiến binh

Những trận đánh không quên

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức hào hùng với những trận đánh ác liệt, không quên của mỗi người lính vẫn vẹn nguyên.

Tuyên Quang11/05/2026Đoàn xã Kiên Đài (Đoàn xã Kiên Đài)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chàng thanh niên Đặng Đình Viên bước vào tuổi 19, bỏ đồng phục công nhân, khoác lên mình bộ quân phục, vào chiến trường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Sau 3 tháng huấn luyện, ông tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam, rồi trở ra miền Bắc chiến đấu ở biên giới Vị Xuyên (tỉnh Tuyên Quang). Trong đó, trận đánh 3 người ở Xiêng Khoảng - Lào là trận đánh không thể nào quên với ông và đồng đội ở D924 - E866 - F31 - QĐ3. CCB Đặng Đình Viên bồi hồi nhớ lại: “Khoảng 12 giờ ngày 20/6/1972, mọi người đang ngủ thì có tin báo địch đánh lên cao điểm 1228, tôi chạy ra quan sát, thấy địch có khoảng một đại đội gần 60 người đang tập trung xem khẩu cao xạ vừa chiếm được. Lợi dụng lúc chúng mất cảnh giác, tôi phân công 1 đồng chí chạy ngược dốc lên khoảng 30m để chờ lệnh bắn xuống, còn 1 đồng chí tôi đưa vào nơi gần địch nhất chỉ cho điểm cần bắn rồi ra lệnh nổ súng. Khẩu B40 phát hỏa trúng cửa hầm phía sau khẩu cao xạ, 2 khẩu AK bắn chéo cánh sẻ làm địch bất ngờ chạy náo loạn. Trận đánh bất ngờ, táo bạo, nhanh gọn, chỉ trong mấy phút ông Viên và 2 đồng đội đã đánh lui một đại đội địch, tiêu diệt tại chỗ 4 tên, thu được 4 khẩu súng và giành lại khẩu pháo cao xạ chuẩn bị cho trận đánh lớn.

17 năm tham gia chiến đấu, chỉ huy chiến đấu ở nhiều chiến trường khói lửa, ông Viên không ít lần sáng suốt đưa ra những quyết định táo bạo, chớp thời cơ, giúp quân ta đánh lui quân địch, giành lại thế chủ động trên chiến trường. Trong đó có trận đánh ở cánh đồng Chum, tại Xiêng Khoảng - Lào cuối năm 1972. Khi đó Đại úy Đặng Đình Viên cùng đồng đội đang đi trinh sát thực hiện nhiệm vụ dẫn đường, chuẩn bị cho trận đánh ở cao điểm 1228 thì phát hiện 1 đại đội có trên 100 tên địch chạy qua cánh đồng. “Địch ở ngoài công sự và đang đi xuống dốc, lợi thế cho quân ta tấn công tiêu diệt, dù lúc đó đội hình do tôi chỉ huy chỉ có 20 người nhưng đơn vị bạn vẫn còn cách xa phía sau, lần chần sẽ lỡ thời cơ. Vì vậy tôi quyết định nổ súng. Địch bị đánh bất ngờ không kịp phản ứng, cả đội hình tan tác, tiêu diệt 19 tên địch, bắt sống 26 tên, trong đó có 1 tên chỉ huy”.

Tham gia và chỉ huy gần 20 trận đánh, bị thương tới 5 lần nhưng vết thương chưa lành hẳn ông Viên đã xin trở lại chiến trường để chiến đấu cùng đồng đội. Với sự mưu trí, dũng cảm, chiến đấu hết mình vì miền Nam ruột thịt và tinh thần tình nguyện giúp cách mạng Lào, Campuchia, năm 1971 ông đã được kết nạp Đảng ngay tại chiến trường khi mới 22 tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn