NHỮNG TRẬN ĐÁNH NỐI TIẾP NHAU KHÔNG NGƠI NGHỈ
Tái hiện nhịp độ tác chiến dồn dập của Lữ đoàn tăng sau Phước Long: cơ động liên tục, vừa sửa chữa dã chiến vừa bước vào các trận then chốt tại Long Khánh – Xuân Lộc, thể hiện áp lực quân sự và tâm lý của người lính tăng trong giai đoạn nước rút.
Ông Liêm nói rằng từ đầu năm 1975, người lính tăng gần như sống trên xe. Chiến tranh đi vào hồi nước rút, nên mệnh lệnh nối nhau không kịp ghi vào sổ. Sau Phước Long, Lữ đoàn của ông được điều về tuyến Long Khánh để tham gia chiến dịch Xuân Lộc – nơi địch xác định tử thủ bằng Sư đoàn 18, pháo binh 155mm, các liên đoàn biệt động và thiết giáp M113, M48.
Đêm cơ động cuối tháng 3, 363 lăn bánh qua những cánh rừng còn đặc mùi thuốc súng. Tổ kỹ thuật chỉ hàn tạm các vết thủng, thay ống dầu, bổ sung mỗi xe vài chục quả đạn. Ban ngày phải nằm im dưới lá ngụy trang vì địch còn máy bay trinh sát và không quân từ Biên Hòa. Anh em ăn cơm nắm ngay trong khoang thép, nước chia từng ngụm nhỏ.
Ngày 9.4, trận mở màn tại ấp Bảo Toàn – Suối Cát diễn ra ác liệt. Pháo 155 của địch bắn chặn dọc quốc lộ 1, DKZ 106 đặt sau các tường gạch bắn thẳng vào các trục tiến. Một xe bạn bị trúng pháo, cháy ngay bìa cao su. 363 phải cơ động vòng sang mé phải, bắn ba phát đạn nổ phá mảnh diệt khẩu DKZ, 12,7 quét dọc hẻm khống chế các tổ B41 để bộ binh vận động lên chiếm ụ cát. Kỷ luật hiệp đồng được nhắc liên tục trong tai nghe.
Những ngày sau đó là chuỗi phản kích. Địch dùng M113 chở biệt động từ Trảng Táo ập tới, có lúc M48 xuất hiện bắn chéo. 363 nhiều lần chỉ còn rất ít đạn xuyên, phải bắn có lựa chọn, ưu tiên mục tiêu then chốt rồi lùi nửa thân xe để nạp đạn an toàn. Y tá tiếp cận thương binh ngay trong giao thông hào phía sau tăng.
Khi ta bóc dần tuyến ngoài, chiếm được cầu, nhà ga, thế trận địch suy sụp. Long Khánh mở cửa cho Quân đoàn phát triển đánh chiếm Biên Hòa rồi bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Ông kể, nhịp chiến đấu lúc ấy không còn khái niệm ngày – đêm; chỉ còn mệnh lệnh, khói bụi và những lần tiễn biệt.
Với ông, các trận đánh nối tiếp nhau là thử thách giới hạn con người. Nhưng cũng chính trong áp lực ấy, người lính tăng hiểu rõ giá trị của kỷ luật và niềm tin. Đội hình có thể khuyết, đạn dược có thể cạn, song bánh xích vẫn phải lăn. Nhờ thế, từ Phước Long đến Xuân Lộc, mỗi chiếc xe đã trở thành một nhịp cầu đưa dân tộc đi trọn con đường thời hoa lửa tới bến bờ hòa bình.



